Chúng tôi trên mạng xã hội

    Tìm chúng tôi trên:
  •  
  •  

Câu chuyện của Mum Mel có con gái bị viêm da cơ địa

Mum Mel chia sẻ câu chuyện của mình và những bài học được học như Jumpy - cô con gái bé bỏng của mình bị viêm da cơ địa.

Jumpy có làn da hoàn hảo nhất, mềm mại đúng như da em bé. Vâng, cho đến khi tôi bắt đầu cho bé ăn dặm.

Từ ngày đó, phần cứt trâu mà con bé có trong nhiều tháng đã biến mất 1 cách kỳ diệu và bệnh chàm xuất hiện. Con bé trở nên mất ngủ và ngứa ngáy liên tục khiến nó càng ngày càng cáu kỉnh.

Vào những ngày tươi đẹp, trên mặt và người bé sẽ có những mảng màu đỏ. Vào những ngày tồi tệ, bé ngứa, gãi đến chảy máu. Lúc đầu, chúng tôi chỉ nghĩ rằng con bị phát ban, và tôi đã thử mọi thứ thuốc không cần kê đơn để giúp cho con cảm thấy khỏe hơn.

Nhưng nó thực sự khủng khiếp mặc dù thực tế bạn đang làm tất cả mọi thứ bạn đã được khuyên, bạn thấy không có cải thiện và bé trầy xước đến chảy máu.

Việc đi ra ngoài mua sắm hoặc chơi nhóm lớp mẫu giáo sẽ đánh lạc hướng Jumpy, con bé bị sao nhãng với việc nó bị ngứa và đi chơi khiến nó hạnh phúc hơn ở nhà, nhưng khi chúng tôi ra ngoài, một số người không ngần ngại nhìn chằm chằm vào chúng tôi, và giữ khoảng cách với chúng tôi, như thể chúng tôi đang mắc phải một căn bệnh rất dễ nhiễm trùng.

Những người khác nhìn tôi như thể tôi là một người mẹ rất tồi. Mọi người hỏi những gì đã xảy ra với con tôi và khuyên tôi thử bôi kem lên những vảy đó.

Oh, thật sao? Bạn chỉ cảm thấy như đang lẩn trốn trong 1 góc, khóc vì cảm thấy như chính bản thân là một bà mẹ tồi tệ vậy, hay la lớn “Cho đến nay, tôi đẫ thử 2 loại kem, thuốc mỡ và các sản phẩm thay thế xà phòng. Tôi đã thoa thuốc mỡ vào mặt con bé 4 lần rồi và giờ mới là 9h30 sáng!”.

Sâu thẳm, bạn biết đây không phải là lỗi của bạn, nhưng bạn không thể không cảm thấy như vậy, và tôi phải nói rằng những lời của Fay Weldon thật đúng trong trường hợp Jumpy bé bỏng của tôi bị chàm: “Guilt to motherhood is like grapes to wine”

Rồi một ngày nọ, một người phụ nữ thân thiện gặp chúng tôi tại buổi chơi nhóm của những đứa bé, và cô ấy không nhìn chằm chằm vào Jumpy, cô ấy không hỏi bất kỳ câu hỏi nào…. cô ấy chỉ nói, thực tế, “con trai tôi cũng bị bệnh chàm khi nó còn là một đứa bé. Bị nặng hơn thế này. Cô không đơn độc đâu và bệnh sẽ trở nên tốt hơn. Cuối cùng, con gái cô sẽ lớn lên và thoát khỏi căn bệnh này hoặc họ sẽ tìm thấy phương pháp điều trị phù hợp với con bé”

Tôi muốn ôm cô ấy ... Tôi chỉ nói lời cảm ơn. Cô ấy đã đúng.

Phải mất 4 tháng để cuối cùng đã tìm ra thứ gì đó làm sạch da của Jumpy và làm cho cn bé bớt căng thẳng. Trong thời gian đó, chúng tôi đã chủ động hơn và con bé đã được gặp 8 chuyên gia nói chung ở Anh và Pháp, nhiều dược sĩ hơn những gì tôi có thể nhớ lại.

Danh sách này bao gồm 1 bác sĩ nhi khoa cấp cứu, 2 y tá nhi khoa cấp cứu, 1 bác sĩ da liễu, 1 y tá chuyên khoa da liễu, 1 y tá đã lấy máu, 1 chuyên gia dinh dưỡng và 1 bác sĩ nhi khoa chuyên về dị ứng.

Chúng tôi đã may mắn rất nhiều. Bác sĩ gia đình của tôi ở Pháp, cũng là 1 người bạn của tôi, luôn sẵn lòng lắng nghe những câu hỏi ngớ ngẩn của tôi và đưa ra lời khuyên cho tôi. Tôi thực sự đã gửi cho anh một số hình ảnh phát ban của Jumpy để được xin ý kiến của anh khi mà Jumpy ngày càng khó chịu.

Các bác sĩ ở đây là những chuyên gia chăm sóc tuyệt vời, đã giúp chúng tôi tìm đến khoa da liễu ở bệnh viện trong thời gian rất ngắn.

Ngày hôm đó, Jumpy được chẩn đoán bị bệnh chàm dị ứng và được kê đơn thuốc mỡ và kem steroid, bắt đầu tạo nên sự khác biệt.

Y tá da liễu chúng tôi gặp ngày hôm đó là một người vô cùng cẩn thận và kiên nhẫn. cô ấy đã dành 1 giời với chúng tôi để giải thích cách bôi thuốc mỡ và các loại kem trên cơ thể và trên khuôn mặt nhỏ bé của Jumpy.

Cô ấy cũng dành thời gian để trả lời tất cả các câu hỏi của tôi, đã cho tôi lời khuyên về các nhóm hỗ trợ và sản phẩm tôi có thể thử.

Tôi đã là thành viên của Hội Eczema Quốc gia vào tối hôm đó, và các tạp chí của họ đã giúp tôi hiểu về nguyên nhân gây nên bệnh chàm da, cách kiểm soát bệnh chàm da, nghiên cứu mới nhất là gì và trên hết tôi phát hiện ra rằng hàng ngàn người ngoài kia cũng đang trải nghiệm cùng 1 thứ như chúng ta.

Đừng hiểu nhầm tôi, da của Jumpy trông không hoàn hảo, bệnh chàm không biến mất toàn toàn 100%. Bệnh vẫn tồn tại, nhưng nó không hoạt động và không bùng phát thường xuyên, nhưng nhờ có quần áo, kỹ thuật, chất thay thế xà phòng, thuốc mỡ, chất làm mềm và kem steroid tạo nên sự khác biệt lớn.

Chúng giúp kiểm soát bệnh chàm khá nhanh chóng và bây giờ con bé hiếm khi bị đâu khổ vì bệnh chàm.

Oh, nhân tiện, trong trường hợp bạn đang tự hỏi tại sao tôi không đăng ảnh của con bé lên.

Tôi đã đấu tranh tư tưởng có hay không nên đăng cận cảnh các mảng da bị bệnh chàm, và tôi quyết định là không cần thiết đăng lên.

Nếu bạn muốn thấy những hình ảnh khủng khiếp về bệnh chàm như thế nào ở mức tồi tệ nhất, tôi chắc chắn công cụ tìm kiếm sẽ giúp bạn. Vâng, tôi có rất nhiều ảnh về làn da phát bệnh của con tôi và không, tôi không thích đăng chúng lên mạng.

Khi da xấu càng xấu, tôi bắt đầu viết ra tất cả mọi thứ con bé đang ăn và tôi cũng giữ 1 cuốn nhật ký hình ảnh về da của con bé.

Tôi trở nên ám ảnh với những bức ảnh, lấy vài cái mỗi ngày và so sánh chúng để xem vào thời điểm nào ngày hôm đó bệnh tệ hơn hoặc cải thiện hơn.

Bạn cố gắng ngăn mình lại, nhưng tất cả những gì bạn có thể nghĩ là tất cả những gì bạn muốn làm để chăm sóc con, thấy chúng vui vẻ và khỏe mạnh, và khi bạn thấy con mình bị trầy xước, đau đớn, bạn chỉ ước bạn mắc bệnh thay chúng….

Thành viên
Chúng tôi trên Facebook