Chúng tôi trên mạng xã hội
    Tìm chúng tôi trên:
  •  
  •  

moi quang cao

Thống kê
  • Đang truy cập373
  • Máy chủ tìm kiếm45
  • Khách viếng thăm328
  • Hôm nay44,183
  • Tháng hiện tại1,303,519
  • Tổng lượt truy cập45,091,675

Mẹ 2 con, 34 tuổi căng da bụng kết hợp hút mỡ hai bên hông và kết quả hơn cả mong đợi

2 tháng trước mổ

Chào mọi người, tôi năm nay 34 tuổi và đã có hai con, nặng 59kg. Cách đây 4 năm tôi đã cắt bỏ tử cung nên cũng không còn cơ hội mang thai được nữa. Từ lúc sinh xong bé thứ hai tôi đã muốn căng da bụng rồi. Như mọi người thấy đấy da bụng tôi nhăn nheo chảy xệ nhiều lắm, mặc dù không tăng cân nhiều khi mang thai nhưng rõ ràng không thể co săn lại được như người khác. Lần mang thai đầu tôi chỉ tăng 11kg, lần thứ 2 tăng gần 7kg vậy nhưng vẫn bị rạn da khủng khiếp, rạn lên đến tận rốn, sang hai bên và thậm chí còn lan xuống cả vùng lông mu. Chẳng có cách nào dọn sạch chúng được, tất cả chỉ tụ đống lại và cứ nằm ở đó mãi. Nhưng tôi sẽ loại bỏ chúng sớm thôi, tôi cũng muốn say goodbye với cái rốn xấu xí kia lắm rồi.
Tôi đã nghiên cứu về phẫu thuật căng da bụng trong suốt nhiều năm qua, nhiều kỹ thuật khác nhau, các kiểu vết sẹo, mức độ đau đớn, kiểu nút rốn sau khi làm và tất cả các bác sĩ thực hiện trong khu vực của mình. Có rất nhiều thứ hay ho nhưng tôi sẽ cố gắng chọn kỹ thuật có thể để lại vết sẹo ở nút rốn trông tự nhiên nhất. Tôi đã đến gặp bác sĩ Gilman vì rất thích kỹ thuật hình chữ “U” ngược mà ông ấy áp dụng ở rốn, trông tự nhiên hơn nhiều so với vết sẹo rốn hình chữ “O”. Ngoài ra trong quá trình căng da bụng, ông ấy cũng sẽ nâng vùng lông mu lên để nó trông giống với thành bụng phẳng sau khi đã làm.
Đây là tổng chi phí của tôi nhé – cho những ai quan tâm:
$6,000 0 – tạo hình thành bụng kết hợp hút mỡ hai bên hông
$1,100 - phí phòng phẫu thuật
$550 – phí gây mê
Tổng là: $8,425.00
Tôi sẽ phải tự trả tiền thuốc nhưng bảo hiểm sẽ hỗ trợ trả hết. 2 tuần trước phẫu thuật sẽ nhận được thuốc để sẵn sàng dùng bất cứ lúc nào cần. Mọi chi phí sẽ phải thanh toán 10 ngày trước khi phẫu thuật. Chồng tôi làm việc tại nhà và mấy đứa nhỏ cũng lớn cả rồi nên chúng có thể phụ giúp quanh nhà cho tới khi tôi hồi phục có thể đi lại bình thường. Tôi tính sẽ làm sẵn một ít phở gà rồi đông lạnh vào từng bát nhỏ để chồng chỉ cần cho vào lo vi sóng rồi mang cho tôi ăn, còn bố con thì ăn gì tùy họ thôi. Trước hôm mổ tôi sẽ cố gắng dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, sạch “không tì vết” vì chồng và lũ trẻ chẳng giỏi dọn dẹp đâu.
2 bình luận
  • tinavo92375
    tinavo92375 2 năm trước

    Chào bạn, mình cũng đã căng da bụng rồi. Mình sau khi làm xong bị khó thở, sưng và tê, vẫn chưa thể đứng thẳng người lên được, chắc có lẽ ông ấy đã cắt bỏ quá nhiều da, phần thân của mình trông cũng có vẻ ngắn ngắn hơn. Có lẽ đó chính là nguyên nhân khiến mình bị khó thở. Mình đã phải đi đến phòng cấp cứu nhưng họ chẳng phát hiện ra điều gì bất thường, cũng không có cục nghẽn gì trong phổi. Hi vọng sớm được xem hành trình của bạn.

  • WorkinProgress
    WorkinProgress 2 năm trước

    Đúng là hít thở sẽ có chút khó khăn trong 1, 2 tuần đầu nhưng sẽ hết khi mọi thứ giãn ra. Người ta thắt chặt các khối cơ của bạn lại mà, giống như kiểu nịt bụng lại từ bên trong ấy. Mình nghĩ phần thân của mình trông cũng ngắn hơn. Nhưng theo mình cho dù có cắt bỏ đi bao nhiêu da thừa thì chiều dài phần thân cũng vẫn thế thôi vì chiều dài thân là phụ thuộc xương sống của chúng ta mà. Chắc do nó cũng kéo bộ ngực xuống khiến ngực thấp hơn một chút nên làm cho phần thân trông có vẻ ngắn hơn đó.

2 tháng trước mổ - tôi có cần thuê một chiếc ghế tựa không nhỉ? Hay dùng giường nâng là được?

Tôi đang nghĩ sẽ phải thuê một chiếc ghế tựa, không biết là có thực sự cần đến nó không. Ở nhà cách đây vài năm chúng tôi có mua một chiếc giường nâng Tempur-Pedic rồi, nó có thể nâng đầu và/hoặc chân lên và rung. Nhưng có lẽ nó quá cao so với sàn nhà, sợ là sau khi căng da bụng tôi khó có thể lên xuống được nếu cơ bụng bị đau dữ dội. Có ai đã dùng chiếc giường này chưa, có thể ngồi dậy, xoay người và đặt chân xuống sàn nhà sau mổ mà không cần ai giúp không. Mọi người nhìn ảnh cũng thấy giường khá là cao. Ai có kinh nghiệm gì về giường và ghế tựa làm ơn cho tôi biết với.
2 bình luận
  • AccordionAbs
    AccordionAbs 2 năm trước

    Đừng thuê thiết bị đặc biệt nào cả, tôi ngày thứ 4 là có thể tự mình ra khỏi giường rồi. Tôi chỉ cần kê gối ở đầu và nhét một cái dưới hai đầu gối. Tôi cũng chỉ cần một cái ghế ở trong nhà tắm để tắm trong 3 lần đầu thôi. Tôi biết mọi người thường thích mấy cái ghế tựa ấy nhưng mà thực sự chỉ 3 – 4 ngày đầu là bạn thực sự cần giúp đỡ thôi và nếu chồng biết cách thì bạn sẽ ổn thôi. Giường của bạn như thế là xịn xò ok lắm rồi.

  • jennifer35
    jennifer35 2 năm trước

    mình dùng giường của mình thôi, rất ok. Vẫn cần rất nhiều gối và một miếng chườm ấm thật tốt cho lưng, không cần thuê đâu bạn nhé, một chiếc giường như thế là ok rồi.

Còn 1 tháng nữa là có bụng phẳng rồi!!!

Gần đây tôi không còn đến phòng gym nhiều như trước nữa nhưng vẫn đang cố gắng giữ chế độ ăn uống lành mạnh nhất có thể. Tôi đã mua được vài loại thực phẩm bổ sung mới để giúp cung cấp đủ chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể, hi vọng như vậy sẽ giúp cơ thể hồi phục nhanh hơn. Trong đó có một hộp protein shake (hỗn hợp đồ uống protein) thay thế bữa ăn, vitamin tổng hợp của phụ nữ, vitamin C dạng nhai, men vi sinh và bột rau xanh. Mấy nay ngày nào cũng trộn lẫn bột rau xanh với sinh tố chuối việt quất rồi uống. Tôi đang áp dụng chế độ ăn khá đầy đủ chất nên vẫn chưa dùng đến protein shake nhưng sẽ dùng đến nó sau này khi cần một bữa ăn nhanh trên đường hoặc sau khi phẫu thuật để đảm bảo cơ thể nhận được đủ lượng protein. Protein shake chắc chắn sẽ rất hữu ích và tiện dụng vì thực tế tôi khá bận rộn, ngoài việc phải quản lý cửa hàng nhỏ của mình còn phải chăm sóc con trai nhỏ nên quyết định căng da bụng khiến tôi khá căng thẳng.
Tôi có đăng vài bức ảnh chụp ở phòng gym hôm nay đấy. Nhìn thẳng bụng khi mặc quần áo cũng không kinh khủng lắm, cái tôi thấy phiền phức và ghét nhìn thấy nhất là góc nghiêng ấy. Mông tôi lúc nào cũng rất bự, ngay cả từ hồi còn là một thiếu niên gầy nhom. Bằng cách nào đó tôi phải giảm bằng được khối mỡ ở mông này, có lẽ chỉ cần giảm cân. Có ai biết được cách giảm cân cho vùng này xin chỉ tôi với.
Lát nữa sẽ phải liệt kê ra một danh sách các món đồ cần chuẩn bị và dự trữ trước cho ca mổ. Quan trọng nhất là phải đi tìm mua mấy cái quần lót trễ cạp để mặc hôm mổ, bác sĩ bảo thế. Giờ mới nhớ ra là quần lót của tôi toàn loại kéo qua rốn để ôm trọn, che hết hết đống da thừa xấu xí, giúp bụng gọn hơn một chút. Chỉ mong đến lúc không phải làm điều đó nữa.
3 bình luận
  • jennifer35
    jennifer35 2 năm trước

    nhớ hỏi ý kiến bác sĩ của bạn nhé, mình chắc chắn có một số loại vitamin bạn không nên dùng đâu ví dụ như Vitamin E chẳng hạn. Trước khi làm mình cứ nghĩ là sẽ chỉ đau ở chỗ vết mổ thôi, nhưng không phải đâu nhé, mình bị đau ở phần bụng trên và lưng dưới đó. Lúc tắm thì mình để 1 cái ghế trong nhà tắm để ngồi lên, rồi dùng dầu gội khô, đây là cách tốt nhất để vệ sinh cá nhân. Vụ táo bón cũng mệt mỏi lắm, nên dùng thuốc làm mềm phân nha. Nói chung là cứ dành cho bản thân cỡ 1 tháng để nghỉ ngơi, hồi phục nhé, đừng nóng lòng vội vàng. Mình khi làm chỉ dự kiến dành ra 1 tuần nghỉ dưỡng thôi, nhưng mà thực sự không được đâu. Chúc bạn nhanh hết đau nhé.

  • SurroMommy
    SurroMommy 2 năm trước

    nếu bạn có một chiếc ghế tựa thì cũng tốt, nhưng mình thì chẳng thuê thiết bị đặc biệt nào vì đúng là chỉ dùng có mấy ngày đầu thôi. Chỉ cần lấy mấy cái gối và kê sao cho thoải mái nhất.

  • Shellfish70
    Shellfish70 2 năm trước

    Tôi đã làm được 4 tuần rồi đây, cảm giác bây giờ rất tuyệt. Một số tips thực sự giúp tôi rất nhiều, hi vọng cũng có hiệu quả với bạn: trong 5 ngày đầu tiên tôi luôn pha một bình nước chanh và uống hết sạch, ngày nào cũng vậy. Ngoài ra tôi cũng không ăn bất cứ món gì khó tiêu. Tôi có làm sẵn ít phở gà và soup rau, cả hai món này đều không có muối, để ăn trong ngày đầu tiên. Mà cũng không bị sưng nhiều đâu bạn ạ, hơi sưng chút chút thôi à.

Còn 27 ngày nữa – thêm nhiều hình ảnh trước mổ

Tôi hiếm khi mặc bikini hay quần trễ cạp vì không muốn da thừa ở bụng chảy xuống qua lớp cạp quần. Cái quần bơi màu cam kia là mua để mặc tắm nắng nhưng cũng chưa mặc lần nào vì lý do nói trên, tôi muốn vết sẹo căng da bụng phải nằm dưới đường viền quần cam và vàng kia.

23 ngày trước mổ - phễu hỗ trợ đi tiểu cho nữ giới

Sau khi đọc nhiều đánh giá thấy mọi người thường cần đến phễu hỗ trợ đi tiểu sau phẫu thuật. Có ai đã dùng nó chứa? Có thực sự cần thiết không ạ?
2 bình luận
  • SurroMommy
    SurroMommy 2 năm trước

    mình chẳng mua bất kỳ thiết bị hỗ trợ đi tiểu nào, mình đi vào toilet như bình thường và khá dễ dàng. Thật ra nếu bạn đi tiểu lúc thuốc giảm đau phát huy hiệu quả mạnh nhất thì cũng dễ dàng thôi, chỉ cần di chuyển chậm và cần thận hơn là được.

  • Theresa661
    Theresa661 2 năm trước

    Mình cũng căng da bụng, hút mỡ và chỉnh sửa cơ cách đây 1 tháng. Mình không mua phễu mà mình mua cái kệ đặt lên trên toilet có tay vịn hai bên vì bồn cầu nhà mình khá thấp, mua thêm kê cao lên và có vịn 2 bên rất tiện lợi. Chồng mình cũng bảo đúng là ý kiến hay, nó cũng giúp mình rất nhiều nhưng thú thực cũng chỉ dùng có 1 tuần, sau đó lại như bình thường.

12 ngày trước mổ - thăm khám trước mổ với bác sĩ Gilman

Hôm nay tôi đã đến gặp lại bác sĩ, ông ấy giải thích rõ tất cả những thứ sẽ thực hiện bao gồm chỉnh sửa cơ để tạo hình thành bụng và hút mỡ ở hai bên hông. Ông ấy bảo có thể sẽ hút mỡ ở phía trước bụng nếu cần. Tôi cũng hỏi rõ lại để đảm bảo chắc chắn ông ấy có nâng vùng mu lên và cũng nhấn mạnh rằng tôi muốn vết sẹo phải được ẩn ở trong nút rốn, đường sẹo ngang nằm thấp và gọn gàng. Gilman đồng ý và cũng đảm bảo sẽ làm mọi thứ thật đẹp, kín đáo, rồi yêu cầu mình mặc quần lót hoặc quần bơi đến bệnh viện trong ngày phẫu thuật để ông ấy có thể đảm bảo vết mổ được giấu kỹ dưới nếp quần. Ông ấy đảm bảo chắc chắn như thế khiến tôi thực sự rất thoải mái.
Tôi có hỏi nhân viên chăm sóc ở bệnh nhân xem liệu có thể bảo bác sĩ Gilman chụp ảnh tôi ngay sau và trước khi ông ấy quấn đồ phẫu thuật chùm kín người tôi không nhưng cô ấy bảo không được, bác sĩ không cho phép bất cứ ai mang máy ảnh hoặc điện thoại di động vào phòng mổ của mình.
Ống dẫn lưu sẽ được đặt qua vùng mu, lúc tôi tỉnh dậy là sẽ được băng kín hết rồi và sẽ không đau đớn gì vì đã có thuốc gây mê Neuropin. Chỉ khâu sẽ là loại chỉ tự tiêu, ngoài ra, bác sĩ cũng sẽ bôi keo dính da hoặc dán băng lên vết mổ để chống nước.
Ngay ngày hôm sau nếu muốn là tôi có thể tắm được rồi, ông ấy cũng hướng dẫn cách treo ống dẫn lưu lên một cái vòng cổ hoặc một cái ghim áo nào đó để nó không loằng ngoằng dễ cọ vào thứ khác. Có thể tôi sẽ cần người khác hỗ trợ mấy việc như: đi ngoài và tắm rửa trong vài ngày đầu. Ông ấy cũng bảo thêm là có thể tôi sẽ cần nhờ ai đó lau chùi giúp nên dặn mua cả khăn ướt dùng cho da nhạy cảm để lau chùi vùng đó akak. Bây giờ tôi sẽ phải dừng uống một số loại thuốc, vitamin và thực phẩm bổ sung (khá nhiều loại đấy) vì chỉ còn 12 ngày nữa là đến ngày mổ rồi. Tôi không hút thuốc cũng không uống rượu, may ra 1 tuần chỉ uống 1 ly là cùng nên mấy vấn đề này không cần quan tâm. Sau khi mổ tôi sẽ đến tái khám vào các mốc 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần, sau đó đến 1 tháng, 3 tháng, và 6 tháng.
Tôi sẽ ngủ trên một chiếc ghế tựa và kê vài chiếc gối xuống dưới đầu gối. Tôi có bảo với ông ấy là có giường nâng Tempur-Pedic có được không nhưng ông ấy bảo giường này sẽ không giúp ích trong mấy ngày đầu. Vì thường là sẽ cần ngồi xuống và tựa thẳng lưng vào ghế nhưng nếu nằm ở giường thì tôi sẽ phải ngồi xuống sau đó xoay người để nằm, khuôn mặt ông ấy tỏ vẻ sẽ khá đau đớn khi làm điều đó ngay sau khi mổ. Vì thế chắc có lẽ tôi sẽ phải chi thêm một ít tiền để mua ghế tựa rồi.
Khi đi bộ tôi sẽ ôm một chiếc gối tựa trước bụng và khom người từ từ bước đi. Ông ấy không muốn tôi cố đứng thẳng người trong 1 hoặc 2 tuần đầu, từ từ cuối cùng cũng sẽ đứng thẳng được, không nên vội vàng để rồi lại kéo căng vết mổ ra. Cứ khom khom người sẽ giúp chữa lành tốt hơn.
Trong danh sách tôi nhận được có rất nhiều đồ dùng cho ca mổ:
- cuộn gạc Kerfix. Gạc này sẽ băng lên vết mổ căng da bụng, ông ấy không muốn bất cứ thứ gì chà lên vết mổ. Khi tôi thức dậy là sẽ được băng kín bằng gạc này, sau đó sáng hôm sau sẽ được thay băng trước khi xuất viện. Ông ấy sẽ thay băng này trong mỗi lần tái khám nhưng tôi cũng cần tự thay tại nhà, bệnh viện sẽ gửi đến nhà tôi loại băng này.
- Miếng gạc 4 x 4: để dùng cho phần đặt dẫn lưu, ông ấy nói chỗ này sẽ bị rỉ dịch ra.
- Neosporin – để giảm đau. Ông ấy muốn tôi bôi nó lên các vị trí đặt dẫn lưu trong ngày xuất viện về nhà và khuyên rằng không nên đợi đến khi cảm thấy khó chịu mới bôi, tốt nhất nên chủ động can thiệp trước.
Gilman không muốn tôi mua bất lỳ loại kem hay băng trị sẹo nào trước buổi hẹn tái khám. Ông ấy sẽ nhìn vào cách cơ thể tôi đang hồi phục chữa lành mà khuyên nên dùng phương pháp trị sẹo nào hợp lý tại thời điểm đó. Phòng khám cũng có bán mấy đồ trị sẹo nên không cần tìm đâu xa.
Ngoài ra, bác sĩ cũng phát một danh sách đơn thuốc, tôi sẽ phải đi mua đầy đủ ở hiệu thuốc trước ngày phẫu thuật và không cần mang đến trong ngày phẫu thuật, chỉ dùng tại nhà. Ở bệnh viện họ sẽ dùng hỗn dịch thuốc dạng lỏng để truyền.
Trước khi xuất viện là tôi sẽ được cho uống:
** Keflex 500mg (kháng sinh)
** Ultram 50mg (giảm đau)
** Phenergan 25mg (chống nôn)
Tôi cũng có hỏi về thuốc giãn cơ nhưng ông ấy bảo hầu như mọi người đều không cần đến nhưng nếu tôi bị đau do co thắt cơ thì hãy gọi cho họ, họ sẽ kê đơn.
Trong vòng 1 năm nếu tôi phải thực hiện bất kỳ chỉnh sửa gì thì sẽ được miễn phí. Nếu lúc chỉnh sửa cần gây mê thì bản thân tôi sẽ phải chi trả phí gây mê cũng như các chi phí khác cho bệnh viện như phí phòng mổ …vv.
Toàn bộ cuộc nói chuyện với Gilman diễn ra trong khoảng 35 phút, sau đó tôi làm các thủ tục giấy tờ liên quan khác cũng như thực hiện xét nghiệm máu và các thử nghiệm cần thiết. Toàn bộ quá trình này kéo dài khoảng 20 phút. Sau đó phải chờ để lấy kết quả. 1 tiếng sau họ gọi tôi lại, lấy cân nặng và đo huyết áp, hỏi một số câu hỏi, và yêu cầu kí vào các mẫu giấy tờ. Trước khi về y tá cũng phát cho tôi một chai Hibiclens để kháng khuẩn toàn thân, tôi sẽ phải rửa toàn thân bằng dung dịch này vào đêm trước và buổi sáng ngày phẫu thuật. Ngày phẫu thuật tuyệt đối không bôi kem dưỡng da.
Xin lỗi vì hơi dài dòng, tôi chỉ muốn chi tiết nhất có thể để mọi người hình dung rõ nhất những gì có thể xảy ra nếu dự định làm căng da bụng .

12 ngày trước mổ - ảnh trước mổ

Sao mà tôi lại quên up mấy cái ảnh trước mổ này chứ. Kia là cái quần lót giấy đấy mọi người ạ. Thật khó mà không hóp cơ bụng lại khi thấy có ai đó đang nhìn vào mình. Lúc xem ti vi ở nhà thì có thể thoải mái thả lỏng bụng nhưng mà cứ đứng trước người khác lf lúc nào cũng có thói quen cố hóp chặt bụng lại để trông gầy và gọn gàng hơn. Kiểu quán tính tự phát ấy, tôi hoàn toàn không nhận ra mình luôn làm điều này. Y tá chụp ảnh yêu cầu tôi thư giãn để tất cả thả lỏng khi chụp nhưng mà thật sự khó, tôi phải hít một hơi dài rồi để mọi thứ thả lỏng, cố không thắt chặt cơ bụng vào. Cô ấy bảo tôi phải cố gắng kiềm chế không hóp chặt bụng vnhư thế sau khi mổ. Có ai cũng có thói quen kì cục như này không.
3 bình luận
  • SurroMommy
    SurroMommy 2 năm trước

    mình chỉ muốn thêm vài thông tin cho bạn. Hầu hết mọi người đều bị táo vài ngày sau phẫu thuật. Thuốc mê làm mọi thứ chậm hơn cộng với việc chúng ta không di chuyển nhiều. Hãy uống nhiều nước và cố gắng đứng dậy thường xuyên để đi lại quanh nhà. Mình chẳng cần ai giúp lau chùi gì cả, chỉ hơi đau một chút thôi và vẫn cố được, không cần nhờ ai. Ngoài ra cũng nên chủ động dùng các chất làm mềm phân để tránh táo bạn ạ, có thể phòng khám sẽ phát cho bạn đây, cộng với ăn thêm rau củ để dễ dàng đi ngoài hơn.

  • Fitbug1966
    Fitbug1966 2 năm trước

    Đúng rồi, bạn sẽ bị rỉ dịch ra đấy. Mình thì không bao giờ bị rỉ ra từ chỗ đặt dẫn lưu mà chỉ rỉ từ chỗ hút mỡ ở hai bên hông thôi. Hãy đảm bảo chắc chắn bạn có miếng lót dùng một lần, nó giúp thấm dịch rỉ ra không bị dây lung tung ra ghế. Mà da bạn lúc đó cũng nhạy cảm lắm, nên sẽ không muốn băng cố định cái gạc ở chỗ rỉ nước ra đâu. Mình thì bất cứ khi nào thức dậy là chồng lại giữ cái gạc trên vết rỉ đó, còn mình chỉ ngồi trên ghế tựa thôi. Biết là bạn đang lăn tăn về chi phí mua ghế tựa nhưng mà mình nghĩ nó thực sự rất rất hữu ích luôn ấy, may mà có loại ghế này, nó sẽ giúp bạn đỡ đau hơn rất nhiều. Bản thân mình ghét nhất là lúc phải vào và ra khỏi giường bệnh trong đêm đầu tiên, phải xoay người rồi lỉnh kỉnh mọi thứ, thật khủng khiếp.

  • GaSunShine
    GaSunShine 2 năm trước

    haha tôi cũng hay làm như thế đây và bây giờ phải để ý để thả lỏng mọi thứ. Nhìn vào bụng, hít vào thở ra nhiều lần trước khi hoàn toàn thả lỏng bụng. Cảm giác cứ là lạ ấy. Thế mà tôi nghĩ chỉ mỗi mình mình hay làm thế.

    Xem 1 câu trả lời

7 ngày trước mổ - đánh dấu vết sẹo

Tôi mới thử lấy bút đánh dấu vết sẹo, kéo bụng dưới lên để nâng phần lông mu lên sau đó kéo quần lót xuống rồi vẽ. Chắc chắn đường vẽ chạm vào đỉnh phần lông mu. Sau đó kéo quần lót lên, đảm bảo đường mổ nằm dưới gờ quần lót. Có ai làm thử như này trước mổ chưa, tôi chỉ muốn biết vết sẹo thực sự sẽ nằm ở chỗ nào và được che giấu dưới lớp quần lót ra sao. Mấy ngày nữa là lên bàn mổ rồi, bác sĩ bảo tôi hôm đó mặc cái quần lót này hoặc là quần bơi đến để ông ấy có thể đảm bảo chắc chắn vết sẹo được che giấu tốt.
3 bình luận
  • Fitbug1966
    Fitbug1966 2 năm trước

    Tôi cũng mới làm cách đây hơn 1 tháng nè, và cũng có đọc các bài đánh giá của mọi người đi trước trên đây rồi. Tôi nhớ là chẳng có ai tỉnh dậy sau mổ bị đau dữ dội cả. Đêm đầu tiên y tá hỏi tôi mức độ đau thế nào trong thang đo từ 0 – 10, tôi bảo chắc cỡ 1. Sau đó tôi bị co thắt cơ ở phần bụng trên, đau lắm luôn nên đã gọi y tá. Lúc đấy đang cắm sẵn truyền rồi nên ngay lập tức được truyền thuốc giảm đau, sau một lát là dễ chịu luôn. Sau đó lại trò chuyện thoải mái với y tá. Nên là bạn đừng lo lắng nhé. Đêm đầu tiên bạn sẽ ở bệnh viện hay ở nhà?

    Xem 2 câu trả lời
  • Snowflake567
    Snowflake567 2 năm trước

    haha một ý tưởng không tồi, có vẻ như mình biết phải làm gì trong phòng tắm tối nay rồi hahaha thông minh thật, yêu bài viết của bạn lắm, háo hức chờ kết quả của bạn.

  • nikki101887
    nikki101887 2 năm trước

    Người bạn trông rất đẹp, ở bụng chỉ là da thừa chứ không phải mỡ, nên là chắc chắn kết quả sẽ đẹp lắm.

3 ngày trước mổ

Hôm nay tôi đã đi mua trước một cái đai nịt bụng định hình, tôi không muốn sau khi mổ lại phải đi tìm mua. Trước đây tôi thực sự chưa bao giờ sử dụng mấy loại đai như này, nên cũng chẳng biết chọn loại nào, chọn đại một loại trông có vẻ thoải mái hihi.

1 ngày trước mổ - sẵn sàng

Hôm nay là ngày cuối cùng với cái bụng nhăn nheo xấu xí. Ngày hôm nay sẽ rất bận rộn, tất bận chuẩn bị mọi thứ, chưa kể còn chưa làm xong giấy tờ công việc. Tôi đã giặt ủi, gấp quần áo gọn gàng, chuẩn bị ga trải giường và chăn sạch sẽ cho mỗi giường, đốt tinh dầu cả ngày để không gian thêm thoang thoảng, dịu nhẹ mùi hương, đỡ lo lắng hoảng loạn hơn. Đã làm soup, phở gà không muối; đã làm hết các danh sách việc vặt; thanh toán hết các loại hóa đơn…; Đã làm trước một ít bánh nướng cho tụi nhỏ ăn buổi sáng.
Vẫn còn phải chuẩn bị túi đồ mang đi đến bệnh viện, bỏ gối và chăn vào xe, và cạo MỌI THỨ haha, gội đầu, ngâm mình trong bồn tắm rồi rửa người bằng hibiclens. Chúc tôi may mắn và cầu mong mọi thứ đều suôn sẻ cho tôi được sống sót. …. Hít một hơi thật sâu!!!
1 bình luận
  • jennifer35
    jennifer35 2 năm trước

    đừng lo lắng, bạn sẽ ổn thôi. Điều quan trọng nhất là chỉ cần để bản thân được thư giãn, chữa lành và hồi phục. Tôi làm được 2 tháng rồi đây và vẫn chưa hoàn toàn bình thường trở lại. Có mấy chỉ khâu đang nhô ra, lông mọc ngược, và đau vì tôi làm việc quá nhiều nhưng thực sự rất đáng để làm và tôi đã sống sót rồi đó. Chúc bạn may mắn!

Ngày phẫu thuật – đã đến và đang chờ làm

Bây giờ là 8 giờ sáng và tôi đã có mặt ở đây. Không còn lo lắng nhiều như hôm qua nữa, chỉ rất khát và hơi đói thôi. Lúc nào cũng vậy cứ thức dậy là muốn ăn luôn rồi haha. Hi vọng mọi thứ đều suôn sẻ!!!

Ngày phẫu thuật – tôi đã làm nó phẳng ra rồi haha

Chỉ muốn vào đây để báo với mọi người rằng tôi đã làm cho nó phẳng ra rồi. Cảm giác rất tuyệt vời. Không một chút đau đớn nào kể từ khi thức dậy. Chỗ khó chịu nhất là chỗ ống dẫn lưu nối ra ở vùng mu. Tôi đang uống rất nhiều nước và cả nước dùng gà. Đêm nay sẽ ở lại đây. Bây giờ tôi hoàn toàn sẵn sàng đứng dậy, đi lại để tăng cường lưu thông máu, nhưng y tá bảo vẫn chưa được, phải đợi đến tối nay. Mọi người ở đây rất ấm áp và nhiệt tình. Tôi sẽ cập nhật thêm sau nhé, chỉ muốn báo cho mọi người rằng tôi vẫn còn sống haha.

1 ngày sau mổ

Tình trạng hiện tại của tôi đây, tôi chỉ muốn chi tiết nhất có thể để những người đi sau biết rõ.
Ngày mổ: hôm đó 8 giờ sáng là đến bệnh viện, ngồi đợi khoảng 20 phút thì y tá đến và đưa đi cân, 59,8 kg. Sau đó thay áo choàng và họ bắt đầu cắm truyền. Họ tiêm 1 mũi, nhói một cái như ong đốt để làm tê vị trí cắm truyền, sau đó họ đặt máy matxa chân từ đầu gối trở xuống. Chồng và tụi nhỏ vào thăm một chút rồi ra. Bác sĩ gây mê cũng đến và hỏi tôi vài câu sau đó lại rời đi. Bác sĩ Gilman đánh dấu lên bụng, rồi tôi đi vào toilet để đi ngoài, sau đó được họ tặng cho một “ly coctail” (gây mê đó), rồi được đưa đến phòng phẫu thuật, chỉ 30 giây sau đó chẳng còn nhớ gì nữa.
Tôi thức dậy với mặt nạ dưỡng khí và hoàn toàn không đau chút nào. Không buồn nôn nhưng cổ họng rất khô. Họ đi tìm chồng và lũ trẻ đến, trước đó tất cả chúng tôi cùng đến bệnh viện mà. Tất cả loại thuốc tôi cần dùng đều đưa vào qua đường truyền tĩnh mạch, họ bảo cần thì bầm nút để thêm thuốc giảm đau (morphin). Họ cho tôi ăn đồ ăn lỏng trong suốt ngày và đêm hôm đó, nước dùng gà, thạch và nước ép táo.
Trong buổi tối hôm đó, tôi ngủ ở tư thế dạng hai chân ra, lúc thức dậy thì thấy phần mu bắt đầu sưng lên. Cảm giác rất căng chặt khi chạm vào. Tôi khép chân lại một chút như mọi người thấy trên hình đó, và tiếp tục khép kín lại hơn nữa, đồng thời xoa xoa vào nó để xem dịch lỏng có chảy ngược trở lại chỗ ống dẫn lưu không, nhưng mà làm thế cũng chỉ cải thiện được một chút.
Khoảng 9 giờ tối tôi bắt đầu cảm thấy hơi buồn nôn. Tôi gọi y tá, cô ấy cho thêm cái gì đó vào ống truyền. Sau đó trong suốt 4 tiếng tiếp theo, thi thoảng vẫn có cảm giác buồn nôn thêm mấy lần nữa, rồi thì cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
Khoảng nửa đêm tôi thức dậy lần đầu tiên, cảm giác lúc này hơi cứng cứng ở bụng (vùng mu vẫn đau ở chỗ nối dẫn lưu và thực sự rất căng chặt) vì thế tôi lại nhấn nút để người ta thêm thuốc giảm đau, lúc này cảm giác hơi buồn nôn cũng quay trở lại. Y tá bảo phải 1 giờ nữa tôi mới được thêm 1 liều thuốc giảm đau, nên cô gấy đưa cho tôi một ít bánh quy, có vẻ như nhấm nháp cũng thấy đỡ hơn. Tôi đã uống rất nhiều nước vì cổ họng và miệng lúc nào cũng có cảm giác khô rát.
Ở mũi tôi cũng có một ống thở oxy, chỉ cần nhấc nó ra tầm 1 phút hoặc lâu hơn chút (trong khi ăn hoặc uống) là nó lại phát ra tiếng kêu bíp bíp, nên chắc là có the dõi, kiểm soát.
Ngày đầu tiên cũng có cảm giác ngứa ngáy ở phía sau lưng, chỗ nằm tì lưng xuống ấy, sau đó lại thấy ngứa ở ngực và hai bên núm vú, cả ở mấy chỗ rìa băng quấn nữa. Cả ngày hôm đấy tôi không ra khỏi giường, y tá bảo 5 hoặc 6 giờ sáng hôm sau sẽ tháo ống thông, rồi chúng tôi sẽ bắt đầu đi lại/đi tiểu. Sau đó lúc 7 giờ sáng bác sĩ Gilman sẽ đến kiểm tra, thay băng và cho xuất viện.
Chà, bây giờ là 2 giờ sáng, tôi sẽ cố gắng ngủ một chút trước khi được xuất viện. Cảm ơn mọi người rất nhiều vì những lời động viên kích lệ, mau hồi phục nhé.
lynn3cs: ôi bạn đã thấy vòng eo siêu nhỏ của mình chưa, thực sự mừng cho bạn. Hồi phục vui vẻ, tiếp tục nghỉ ngơi, thư giãn và để mọi người chăm sóc mình nhé.
Ysalkeld: Mình được cho uống thuốc chống nôn (khi đã về nhà rồi ấy), Vicodin và thuốc giãn cơ. Ngày thứ 3 mình đã quyết định dùng sang giảm đau exparel vì uống Vicodin và thuốc giãn cơ bụng mình khó chịu lắm nên đã không uống nữa. Mình bị đau nhiều nhất là ở lưng ấy vì lúc nào cũng phải khom khom người. Mà vị trí đặt dẫn lưu của mình là ở hai bên hông chứ không phải ở vùng mu. Mình đã rút dẫn lưu được hơn 1 tuần rồi, nhưng chỗ trước đó đặt dẫn lưu ở bên phải vẫn còn đau và nhạy cảm lắm.

1 ngày sau mổ - cảm giác buồn nôn và yếu ớt

1 ngày sau mổ: đêm qua tôi thức dậy vài lần, không đau, chỉ có cảm giác hơi chặt chặt chút. Y tá đã tháo ống thông lúc khoảng 6 giờ. Điều duy nhất khiến tôi hơi khó chịu là vùng mu bị sưng, cảm giác nó cứng cứng ấy. Khi nhẹ nhàng matxa vùng da bên trên âm hộ và vùng môi ngoài thì có cảm giác hơi đau một chút, giống như khi mình ấn vào một vết bầm tím ấy, nhưng sau đó một chút lại thấy dễ chịu hơn.
Tầm 7 giờ bác sĩ Gilman đến, ông ấy lật phần dưới của băng quấn lên và kiểm tra vết mổ. Ông bảo mọi thứ rất tốt, và sẽ quần băng đến mai luôn. Ông ấy cũng yêu cầu tôi ngừng uống Morphin và bắt đầu dùng sang thuốc giảm đau của tôi, ngoài ra tôi cũng cần phải đi tiểu trước khi xuất viện. Gilman bảo ông đã cắt bỏ khoảng 1,5kg da và mỡ...Ôi…vẫn chưa được chiêm ngưỡng cái bụng của mình.
Sau khi ngủ thêm vài tiếng nữa tôi thức dậy cảm giác khá lạnh và buồn nôn. Tôi vốn vẫn khá nhạy cảm với ánh sáng và âm thanh. Tôi gọi y tá, và cô ấy đã phán đoán rất đúng khi cho tôi thêm thuốc. Sau đó tôi ăn một ít trứng và bánh mì nướng rồi uống thuốc giảm đau. Sau khoảng 20 phút, cơn đau họng (do dùng ống thở oxy trên mũi) và cảm giác căng chặt ở vùng bụng bắt đầu dịu xuống.
Khoảng 11 giờ sáng tôi thức dậy để đi tiểu. Cảm giác thật lạ khi cố gắng thư giãn, đi tiểu mà không sử dụng đến cơ bụng, sau đó tôi tự lau chùi cho mình, tự rửa tay các kiểu. Đi lom khom từng bước nhỏ một tiến đến giường, ngồi xuống và xoay chân nằm xuống, lúc này hơi khó chịu và hơi đau một chút ở bụng, nhưng đến khi thả lỏng hoàn toàn cơ bụng thì lại hết (đúng là thói quen thật khó bỏ). Y tá cho thuốc Benadryl vào truyền để giúp tôi không bị ngứa ở lưng và mông. Cô ấy nói tôi nằm thư giãn trong khoảng 30 phút, rồi cô ấy sẽ quay lại giúp tôi đi lại.
Sau đó chúng tôi đi lại một chút ở bệnh viện rồi được xuất viện về nhà. Quãng đường về nhà khá ok, tôi đã có gối du lịch để kê và chăn để đắp.
Về đến nhà lại có cảm giác buồn nôn, ak ak, thử ăn một ít thạch và sốt táo, nhưng cả hai đều quá ngọt. Sau đó tôi cố gắng uống một ít nước dùng gà rồi ngủ được khoảng 1 tiếng. Lúc thức dậy cảm giác buồn nôn lại ập đến, cố gắng ợ ra trong khi bụng rất nặng nề khó chịu. Sau một hồi ợ tống ra bao nhiêu hơi, rồi nôn toàn ra nước, nôn làm tôi đau điếng cả người.
Khoảng 7 giờ tối tôi thức dậy đi tiểu/đi lại một chút và đổ hết dịch ở bình đựng dẫn lưu đi. Bình đựng bên trái nhiều dịch gấp 3 lần bên phải. Cảm giác thật yếu ớt và mệt mỏi nhưng không thể ngủ được vì lúc nào cũng buồn nôn. Thuốc giảm đau đã phát huy tác dụng nhưng có vẻ không thể làm dịu hẳn cơn đau, tôi đoán thuốc chống nôn cũng đang hoạt động rồi nhưng thi thoảng vẫn có cảm giác buồn nôn. Tuy vậy, dù bất cứ lúc nào tôi cũng cố gắng ăn một chút.
Bây giờ tôi sẽ cố gắng thư giãn và ngủ một chút. Đến khoảng 8h30 sẽ được uống nhiều thuốc hơn. Hi vọng mọi người đang hồi phục tốt hơn nhé. Cầu mong nhanh hết buồn nôn, hết đau đầu và dễ chịu hơn.
3 bình luận
  • Swcrcktt009
    Swcrcktt009 2 năm trước

    tội nghiệp bạn, ban đầu thật khó khăn, hi vọng thuốc giảm đau sẽ giúp bạn cân bằng. Trong vài ngày tiếp theo, Tylenol và thuốc chống nôn sẽ giúp bạn vượt qua. Nghe có vẻ hơi lạ nhưng nếu bạn bị đau đầu mà không thể chịu dựng được hãy thử dùng tay còn lại để kẹp ấn vào phần da nhăn nheo giữa ngón cái và ngón trỏ của tay bên kia, giữ như thế trong 30 giây, đừng bấm móng tay vào là được. Đó là một điểm huyệt giúp giảm đau đầu, mình thường làm như thế và thấy rất hiệu quả trong lúc chờ Tylenol phát huy tác dụng.

    Xem 1 câu trả lời
  • Theresa661
    Theresa661 2 năm trước

    Mình cũng đã ngừng uống tramadol vào ngày thứ 3 sau mổ và chỉ uống Tylenol khi cần. Tramadol và thuốc giãn cơ khiến mình bị buồn nôn kinh khủng.

    Xem 1 câu trả lời
  • Mssmack013
    Mssmack013 2 năm trước

    ôi trước hết cảm ơn bạn vì đã chia sẻ, hi vọng bạn sớm dễ chịu hơn. Mình vừa google thì thấy một trong số tác dụng phụ của Tramadol là gây buồn nôn, họ bảo uống thuốc này không cần thiết phải sau ăn. Ngoài ra họ cũng nói là không nên dùng nếu gần đây bạn đã dùng một loại thuốc mê/chất gây nghiện nào đó. Morphine có phải là thuốc mê không? Cố gắng nghỉ ngơi và hồi phục tốt nhé.

    Xem 1 câu trả lời

2 ngày sau mổ - Tôi chỉ muốn nhanh chóng bình thường trở lại

Đêm qua tình hình đã khá hơn so với ban ngày rồi. Tới giờ uống thuốc, tôi đã uống Tylenol thay vì Tramadol. Lúc này tôi thấy đỡ hơn nhiều rồi. Mấy cơn buồn nôn và đau đầu cũng đã biến mất. Tôi cài đặt nhắc nhở trên điện thoại, cứ 6 tiếng là phải uống thuốc 1 lần, mấy thứ như Tylenol, Phenergan và cả kháng sinh nữa. Chắc là tôi vẫn phải uống thuốc chống nôn vì thấy bảo thuốc kháng sinh có thể gây buồn nôn. Phenergan khiến tôi cứ thấy buồn ngủ mãi thôi.
Hầu như cứ 1 tiếng là phải thức dậy 1 lần để đi tiểu vì tôi uống quá nhiều nước. Tôi cũng uống hỗn hợp bổ sung protein tại hôm qua ăn được bao nhiêu thì lại nôn ra hết. Mà lúc đi từ nhà tắm ra mệt mỏi thở mạnh đến mức đờm trong ngực có tí nào là muốn văng ra hết luôn.
Sáng nay lúc thức dậy bị nghẹt mũi nên tôi đã uống vitamin tổng hợp và vài viên vitamin C dạng nhai. Tôi đọc đi đọc lại mấy tờ giấy hướng dẫn thấy bảo là phải uống mấy thứ này. Mấy viên vitamin C dạng nhai giống như kẹo và bụng tôi cứ sôi ùng ục kể từ lúc nhai nó. Chỉ mong sẽ không nôn nó ra. Khi ngồi dậy từ ghế tựa, bên trái vết mổ bên hông có cảm giác nóng rát đau nhói. Tôi vẫn chưa mở băng quấn ra nhưng sẽ cố gắng mở một chút nếu chồng tôi có thể giúp được. Khoảng 8:30 sáng, chồng làm món trứng cuộn, còn tôi lấy 2 cái bánh nướng dừa ra khỏi tủ đá để rã đông, đây là dành để ăn nhẹ sau đó. Vì cứ 6 tiếng lại uống thuốc giảm đau, kháng sinh và thuốc chống nôn, nên sẽ uống men tiêu hóa khoảng 3 tiếng sau thời điểm uống thuốc kháng sinh để không bị nhiễm trùng nấm men. Vùng mu vẫn còn sưng nhiều nên tôi tiếp tục xoa bóp nhẹ nhàng, bất ngờ là nó cũng đỡ sưng hơn đấy. Có điều xoa bóp vậy làm tôi cảm thấy đau như thể đang ấn vào mấy vết bầm ấy.
Sáng nay, nhân viên phòng khám gọi đến để kiểm tra tình hình. Tôi nói với cô ấy là đã dừng dùng thuốc giảm đau. Cô ấy bảo đừng uống Advil, chỉ uống Tylenol thôi. À mà tôi cũng có kể về tình trạng bỏng rát ở hông trái khi ngồi dậy từ ghế tựa. Cô ấy nói nguyên nhân chắc là do ống thông bị kẹt ở bên trong cơ thể, nó nằm ở cạnh xương hông nên có thể đã đè vào dây thần kinh, khiến tôi có cảm giác bỏng rát. Vào bữa trưa, tôi ăn một chút súp và sữa chua. Tôi còn tự làm sạch ống thông nữa, dịch trong bóng đèn đựng dẫn lưu ở bên trái nhiều gấp 3 lần bên phải. Tôi thấy có một chút máu trong ống thông nên đã quyết định mở băng quấn và thay băng. Việc này chẳng khác gì một “cuộc phiêu lưu”. Đầu tiên, tôi nằm lên giường, kê cao đầu và lưng. Chúng tôi tháo băng quấn Velcro và bắt đầu gỡ băng gạc ra khỏi vết mổ. Nhưng mà nó bị kẹt và tôi phải gọi cho cô y tá. Cô ấy bảo tôi giữ chặt lấy cái băng dính ở vết mổ và từ từ gỡ miếng gạc ra khỏi nó hoặc đi tắm vòi hoa sen để nước làm bong nó ra và không bị kẹt nữa. Lúc đó tôi còn yếu và phải nằm trên giường nên chẳng thể nghĩ tới việc đi tắm… Vậy nên tôi đã chườm hai bên bằng một miếng vải thấm nước ấm, vậy là có thể gỡ miếng băng gạc dễ dàng luôn. Ông xã tôi có chụp lại mấy tấm hình nữa. Tôi bôi Neosporin và đặt gạc lên vết thương, sau đó quấn chặt băng lại. Sau quá trình gian nan này, cảm giác buồn nôn và mệt mỏi dã man. Giờ tôi vẫn còn nằm trên giường đây này, mệt quá chẳng dậy nổi. Bao giờ phải đi vệ sinh thì sẽ ra lại ghế tựa vậy.
Tôi còn có cảm giác đói bụng nữa cơ, nhưng không biết có phải thật hay không, hay chỉ là do băng quấn nịt chặt vào bụng nên thấy thế. Tôi có thể kéo chân vào ngồi như tư thế hoa sen, kiểu ngồi thiền ấy và dù không ngồi chuẩn hết mức nhưng vẫn thật thoải mái khi có thể kéo căng cơ chân bằng nhiều kiểu khác nhau. Suốt ngày phải nằm và duỗi thẳng chân ngán ngẩm lắm rồi. Thở sâu là một việc khó khăn. Đôi khi muốn hít thật sâu một cái nhưng khi thử lại có cảm giác lạ lắm vì bụng bị quấn quá chặt. Cứ có cảm giác như mình sắp làm đứt chỉ khâu luôn ấy. Nói chung, quá trình hồi phục đến bây giờ cũng không tệ lắm nhưng mà cũng thật sốt ruột, chỉ mong nhanh nhanh trở lại bình thường.
À mà tôi cũng chia sẻ cách lên xuống ghế tựa dễ dàng cho những ai quan tâm luôn nè: Đầu tiên, chồng giúp tôi ngồi dậy bằng tay quay ở bên hông. Khi đã chuyển từ tư thế nằm ngửa sang tư thế ngồi, tôi sẽ nắm lấy phần dưới đầu gối để tạo chân hình chữ L. Nếu chân cứ duỗi căng ra tôi sẽ có cảm giác cơ bụng bị kéo căng. Đứng lên là việc khá dễ dàng. Tôi đã tập squat nhiều năm rồi nên chẳng gặp khó khăn gì trong việc nâng cơ thể lên, xuống cả. Tôi hầu như không cần sử dụng cơ bụng. Tôi thực hiện động tác squat để ngồi xuống khi đi vệ sinh. Để trở về ghế tựa, tôi cũng làm tương tự. Tôi lùi lại cho đến khi chân chạm vào chỗ để chân, ngồi xuống và giữ chân như thể đang cuộn một quả bóng. Ông xã sẽ từ từ chỉnh tay quay để nâng chân lên và để cơ thể tôi nằm ngã xuống từ từ. Hy vọng những điều này sẽ hữu ích với những ai đang định phẫu thuật. Bạn sẽ mất rất nhiều sức lực để làm những việc nhỏ nhặt nhất. Giờ tôi sẽ nghỉ ngơi và ngày mai sẽ cập nhật nếu có gì mới. Cảm ơn tất vả mọi người vì đã động viên và cầu chúc cho tôi.

3 ngày sau mổ - Tắm rửa, đi ngoài và mùi nhà bếp

Đêm qua thật kinh khủng. Toàn bộ lưng, vai, cổ và hai bên người tôi đều đau nhức. Tôi uống Tylenol mỗi 6 tiếng để giảm đau nhưng nó hết tác dụng chỉ sau 4 tiếng nên tôi đã uống tiếp 2 viên ngay sau 4 tiếng thay vì phải chờ đến 6 tiếng. Khi thuốc bắt đầu có tác dụng (sau khoảng 1 tiếng) tôi đặt tấm đệm sưởi trên lưng và cảm thấy đỡ hơn nhiều. Tôi ngủ gần hết đêm luôn và chỉ thức dậy khi nghe tiếng đồng hồ báo thức nhắc nhở uống thuốc lúc 6 giờ sáng.
Ống hút cong: hãy chi khoảng 2 USD để mua một bịch ống hút cong. Tôi uống hỗn hợp protein và nước dừa, ống hút cong đúng là vị cứu tinh của tôi. Phở gà tự nấu là bữa chính, cùng với nước sốt táo và sữa chua. Còn có cả bánh quy giòn, bánh quy mặn và bánh quy mật ong nữa. Nhà tôi cứ như là trải qua thảm họa. Rác thì tràn ra khỏi thùng. Lại còn có mùi kỳ lạ từ lò vi sóng, kiểu như mùi nhựa bị cháy trộn lẫn với mùi bỏng ngô bị khét. Tôi cứ mặc kệ hết mọi thứ và trở lại ngồi trên ghế tựa và giả vờ như chả thấy gì hết. Giờ thì việc đứng lên và ngồi lại ghế tựa đã dễ hơn nhiều rồi. Đêm qua tôi bị đầy hơi nên mong là hôm nay có thể đi ngoài.
(20 phút sau) Hôm nay tôi đã đi ngoài lần đầu tiên lúc 11 giờ sáng và nó khá dễ dàng. Tối qua tôi có uống 1 viên Mirilax cùng với hỗn hợp protein nên chắc là đã giúp ích phần nào. Hãy mua loại giấy lau có thể xả đi trong bồn cầu ấy. Tôi sẽ chia sẻ một chút về việc lau chùi nên nếu không muốn biết thì các bạn hãy bỏ qua phần tiếp theo nha. Đầu tiên tôi cố gằng lau từ phía sau như bình thường nhưng lại nhận ra là tôi không thể với tới nơi cần lau. Vì vậy tôi đã thử bắt đầu từ phía trước… Thật sự là rất khó khăn, mấy cái ống thông còn ở đó và cả hai bóng đèn chứa dịch cản đường nữa chứ, vậy nên tôi nâng chúng lên bằng một tay và dùng tay còn lại để với đến nơi cần được lau chùi. Nếu mà tôi mua loại giấy có thể vứt vào bồn cầu thì đã có thể thả nó xuống ngay sau khi lau rồi lấy miếng giấy mới thôi. Đằng này, tôi lại mua cái loại không thể thả vào bồn cầu được, vậy nên tôi phải thật khéo léo để kéo nó về mà không chạm vào bất cứ thứ gì để ném vào thùng rác… Và lại phải lau lại lần nữa cho sạch. Đến giữa trưa lại đi ngoài lần nữa, cũng rất dễ dàng. Giờ thì tôi thấy bớt căng thẳng rồi. Sáng nay y tá phòng khám lại gọi đến, sau khi trao đổi 1 hồi thì cô ấy bảo tôi phải đi tắm. Phải uống Tylenol trước. Cô ấy bảo tôi cần để nước rửa vết mổ. Hình như quên kể với mọi người, chiều qua tôi còn tự gội đầu được rồi đó. Tôi quỳ xuống, nghiêng người về phía bồn tắm và dùng vòi hoa sen cầm tay để gội, sau đó chải và sấy khô tóc luôn.
Bây giờ là 3:30 chiều và tôi đang rất mệt. Tôi đã tắm và cạo lông chân khi ngồi trong nhà tắm. Không có ghế nên tôi đã ngồi lên một cái hộp nhựa hình tròn, kiểu hộp có thể dùng để đựng thức ăn ấy. Nó có cả nắp nữa và cao bằng một cái ghế. Tôi úp nó vào trong bồn tắm, đặt một cái khăn tay lên đó để ngồi cho thoải mái. Tôi có vòi hoa sen cầm tay nên việc tắm rửa dễ dàng hơn nhiều. Việc khó nhất là dán lại gạc, đặt miếng lót và quấn băng. Chồng tôi sẽ không ngưng lại cho đến khi buộc thật chặt, đúng như theo hướng dẫn của bác sĩ. Chỉ muốn mau mau quấn nó lại và đi ngủ thôi, quá mệt mỏi. Sau đó tôi cố gắng sấy khô tóc rồi trở lại ghế tựa với miếng đệm chườm ấm đặt lưng dưới. Cảm giác khá ok. Tôi sẽ ăn một chút nước sốt táo, uống men vi sinh, sau đó chắc đi ngủ một giấc. Tôi sẽ cập nhật tiếp nếu có gì mới nhé.
1 bình luận
  • TXMom56
    TXMom56 2 năm trước

    Mừng vì bạn vẫn ổn! Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn thôi – mình đã phẫu thuật được 6 tuần rồi và đặt miếng chườm ở lưng đúng là thứ tuyệt vời nhất luôn – mình vẫn còn dùng nó dù lưng chẳng còn đau nhiều như trước nữa. Việc tắm rửa sẽ dễ dàng hơn vào những lần tới. Giờ thì mình đã có thể tập thể dục rồi nên chẳng còn lý do để lười biếng chỉ nằm í xem phim và không dọn dẹp nhà cửa như trước nữa rồi! Hãy cố lên và ráng nghỉ ngơi thật tốt nha!

3 ngày sau phẫu thuật - Đỉnh điểm: 11:20 tối

Tối nay tôi bị ngứa ran trong cổ họng. Tôi đã nghe kể rất nhiều về cảm giác đau đớn khi ho nên đã nhanh chóng uống nước để rửa trôi đi cơn ngứa trong cổ họng. Tôi chộp lấy viên ngậm trị viêm họng, nhanh chóng lột ra trong khi uống nước, vội vàng mút mút viên ngậm, vậy mà chả có tác dụng gì hết. Và, ôi trời ơi, cơn đau ở bụng không đùa được đâu. Tôi ho trong cả tiếng đồng hồ và cổ họng thì cứ ngứa ran. Tôi phải đứng dậy, hít vào thở ra thật mạnh và đi loanh quanh để lưu thông máu và làm sạch phổi. Tôi đã cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể để thở ra nhanh chóng mà không ho. Điều này dường như có tác dụng, không gây đau đớn nhiều, nhưng phải mất đến 20 phút. Chúc các bạn may mắn khi gặp phải tình trạng này. Chẳng vui xíu nào hết luôn. Tôi nghĩ đêm nay sẽ là đỉnh điểm khó chịu. Bây giờ là 11:20 tối. Tôi đang cố gắng kiên trì và không khóc nhưng mà lại thấy rất thất vọng. Chân cứ cảm thấy bồn chồn và bên dưới băng quấn bị ngứa. Thật sự rất khó chịu. Tôi thử ngồi trên ghế, rồi lại trên giường, nhưng vẫn chẳng thấy thoải mái hơn tí nào. Tôi cứ phải giữ chân co lại như thể là đang ngồi và có cảm giác như da muốn rách ra ở chỗ tiếp giáp giữa đùi với bụng. Có thể là do nó bị sưng hoặc da bụng bị căng chặt quá mức. Tôi dùng miếng đệm chườm ấm nhưng mà chẳng có tác dụng gì hết. Chỉ mong thoát khỏi giai đoạn này. Nếu mấy bạn có bí kíp gì thì làm ơn chia sẻ cho tôi với nha. Đêm nay tôi cần ngủ và cầu mong ngày mai sẽ khá hơn. Mong đến lúc có thể đi lại bình thường!!!
2 bình luận
  • Snowflake567
    Snowflake567 2 năm trước

    Bạn đang nói về vấn đề ho đúng không – đừng vội vã kìm nén cơn ho – hãy cứ ngồi xuống, tự ôm cơ thể mình và đặt một cái gối phẳng ngang bụng và cứ ho đi. Nếu cảm thấy bị tắc nghẽn ở ngực, hãy thử thuốc long đờm Mucinex – thành phần hoạt chất bạn cần là Guifenesin. Lúc này, thứ bạn cần không phải là thuốc giảm ho mà là thuốc long đờm – làm cho đờm long ra thay vì chỉ là những cơn ho khan vô dụng. Và bây giờ hãy nghe thật kỹ nè, điều bạn đang trải qua thật sự rất giống một cơn đau không dứt. Tylenol sẽ không có tác dụng gì hết. Bạn cần gọi và hỏi ý kiến bác sĩ. Có lẽ một loại thuốc liều cao từ bệnh viện sẽ có tác dụng, bạn cũng có thể thử Tramadol – chỉ 1 viên với 1 viên Tylenol (thật ra có một loại thuốc kết hợp tên là Ultracet, chứa một chút Tramadol và 1 chút Tylenol). Lúc này thì còn điều gì quan trọng hơn việc giảm đau chứ? Khi gặp phải một cơn đau không dứt, bạn sẽ có xu hướng hít thở nông hơn, khi bạn thở nông, bạn sẽ không thể mở rộng hoàn toàn thùy dưới của phổi. Khi chúng không được mở rộng hoàn toàn và thường ở dưới mức bình thường (và sau đó không hoạt động), chúng sẽ bắt đầu xẹp lại và tích tụ cặn (đờm) mà không thể ho ra (thường bị đẩy ra bằng cách thở sâu). Và đoán xem đều gì sẽ xảy ra – chính là viêm phổi. Bạn chẳng muốn bị viêm phổi lúc này đâu. Việc hồi phục sẽ rất tồi tệ. Bạn cần mọi chức năng phổi phải hoạt động thật tốt lúc này và có thể hít thở thật tốt. Đó cũng là lý do tại sao y tá tại phòng khám cứ yêu cầu bạn thực hiện “các bài tập ho và thở sâu” hoặc sử dụng phế dung kế hỗ trợ bạn. Đây là một phương pháp điều dưỡng sau phẫu thuật. Một vấn đề khác có thể xảy ra khi bạn khó chịu là huyết áp sẽ tăng lên. Điều này sẽ ảnh hưởng đến tuần hoàn máu – hãy tưởng tượng các mạch máu giống như một cái ống hút, bây giờ bị mắc kẹt ở giữa thì mức độ oxy hóa máu sẽ giảm đáng kể. Nếu bạn vẫn còn ngứa và thuốc giảm đau không có tác dụng thì đó có thể là do da bị khô. Nếu bạn tắm nước quá nóng, hãy hạ nhiệt độ xuống, giữ ẩm và dùng thuốc chống dị ứng Benadryl. Làm ơn hãy gọi cho bác sĩ đi. Nếu lần tái khám tiếp theo là 2 tuần nữa, hãy gọi cho bác sĩ phẫu thuật của bạn đi. Đừng nghĩ là tôi chỉ tự mình gặm nhấm mọi thứ trong những ngày đầu tiên. Tôi đã gọi cho bác sĩ, phàn nàn về giấc ngủ, về băng quấn, nói chung là mọi thứ… Ngay lập tức ông ấy bảo tôi đến phòng khám ngay để xem lại băng quấn và đổi sang loại nhẹ hơn, băng Velcro dễ chịu hơn nhiều. Đừng nghĩ bạn phải nhất nhất tuân theo đúng lịch trình cứng nhắc đó… nếu có bất cứ vấn đề gì, hãy gọi điện thoại hoặc gửi email cho bác sĩ. Một bác sĩ tốt sẽ biết cách đáp ứng nhu cầu của bệnh nhân. Cố lên nhé cô gái!

  • TXMom56
    TXMom56 2 năm trước

    6 tuần trước mình cũng bị y như vậy nè – thực sự kinh khủng! Ngoài mấy lời khuyên hữu ích của mấy bạn thì mình muốn bổ sung thêm một điều nữa nè – hãy sử dụng phế dung kế. Mình cũng dùng Mucinex và Benedryl nữa. Đặt gối trước bụng chả có tí tác dụng nào với mình khi mà vẫn còn băng quấn ở đó. Mình thực sự đã phát khóc khi ho luôn đó. Đêm qua hẳn là đêm tồi tệ nhất của bạn rồi nhưng mà mọi chuyện sẽ khá hơn thôi. Hãy thử uống trà nóng vào buổi tối nếu bạn có cảm giác cơn ho đang đến. Con ho sẽ kéo dài 1 lúc đấy – và mình nghĩ Snowflake nói về việc thở nông là đúng đấy – vậy nên hãy sử dụng phế dung kế vào ban ngày để đêm đỡ vất vả hơn nha. Rồi bạn sẽ đi lại bình thường được thôi – lúc này mình đang rất mệt nhưng mình vẫn muốn đi dù là không thẳng lưng lên được.

5 ngày sau mổ - Căng da bụng và những vấn đề khác

Mỗi ngày trôi qua đều thấy khá khẩm hơn. Giờ tôi có thể đứng lên và ngồi xuống ghế tựa mà không cần ai giúp nữa rồi. Tôi có thể tự đi lấy đồ ăn, tự hâm nóng súp và rót nước vào ly.
Tôi đang dọn dẹp mục “Ghi chú” trên điện thoại và đã đọc lại bài viết về 1 ngày sau phẫu thuật trước khi xóa nó. Buồn cười là tôi còn chẳng nhớ mình đã từng viết như vậy cơ. Tôi còn phát hiện mấy câu chỉ mới viết được một nửa, kiểu như đang định viết gì đó thì lại lăn ra ngủ mất tiêu và khi thức dậy tôi lại tiếp tục… haha cái này chắc hẳn là do Morphine rồi.
Ngủ vào buổi tối có vẻ khá hơn chút xíu. Tối nào chân tôi cũng có cảm giác bồn chồn và nó thực sự làm tôi phát điên lên. Mà nó lại cứ xuất hiện đúng vào lúc tôi đã cảm thấy thoải mái, thư giãn và chuẩn bị ngủ nữa chứ. Thế là tôi lại phải thức dậy, việc này cũng khó lắm chứ chẳng đùa đâu. Rồi phải đi vài vòng, thư giãn, kéo căng chân và uống nước… Cứ làm bất cứ thứ gì để cái cảm giác đó biến mất. Lúc đó thực sự chỉ muốn đi ngủ luôn thôi.
Hôm nay tôi đã đi tắm lần thứ 2. Và tôi tự làm mọi việc, từ tháo băng, đến dán gạc và băng bó lại. Làm xong thực sự là kiệt sức luôn, nhưng vẫn phải nấu súp cho bữa tối. Chồng và tụi nhỏ đã ra khỏi nhà tôi biết sẽ chẳng có ai giúp đỡ mình. Chả hiểu sao lại phải khổ sở tự bắt mình tự làm mọi việc như vậy cơ chứ hay là đang cố chứng tỏ mình, cố chứng mình điều gì đó… Hay có thể chỉ muốn biết liệu mình có tự làm được không, và nếu không có ai bên cạnh thì cũng buộc phải làm thôi. Ôi không biết nữa dù sao thì cũng làm được rồi đó, cảm giác thật tự hào về bản thân haha.
Băng quấn có vẻ rất dễ sử dụng, chỉ cần khom người, hơi khụy đầu gối, giữ gạc thật chắc và quấn băng thật chặt. Bây giờ, tôi đã tháo băng ra được hơn 1 tiếng rồi đấy, bụng trông bắt đầu đỏ và sưng lên rồi. Tôi có chụp và đăng vài bức ảnh đó, trông không dễ coi lắm, hi vọng khi mọi thứ lành lại và sưng tấy biến mất tôi sẽ có một thành bụng và nút rốn thật dễ thương.
Lần đầu tiên sau 5 ngày tôi đã mặc áo ngực, cảm giác thật đẹp khi những “cô gái” được nâng lên và không còn chảy về phía hai bên nách, chắc chắn tương lai sẽ phải nâng ngực chảy xệ mới được. À mà từ lần đi ngoài đầu tiên sau mổ đến giờ, ngày nào tôi cũng đi đều đặn ngay cả khi chưa sử dụng bất kỳ thứ gì làm mềm phân hay giúp cải thiện táo bón. Về ăn uống, ngán ngẩm cái món súp nhạt nhẽo không muối lắm rồi, thật sung sướng vì ngày mai sẽ không phải ăn nữa, nhưng mà không biết mình có thể ăn gì thay thế nó được đây.
Lần đầu tiên trong tuần này tôi thử ăn bánh quy và ngay lập tức cảm thấy hối hận ngay sau khi ăn. Thực sự mấy ngày qua mình đã cố gắng chỉ ăn những thứ giúp cơ thể mau lành, lắng nghe cơ thể khi thấy đau và chỉ ăn những thực phẩm dinh dưỡng cần thiết. Chà, đảo qua một vòng nhà bếp sau khi tắm, chết đói và kiệt sức. Ngay cả với lấy 1 hộp sữa chua cũng thấy mệt, thật ghét cái cảnh yếu đuối này. Bình thường tôi không hay mua trữ mấy loại đồ ăn vặt mà mình thích để tránh tối lại lấy ra ăn, may mà hôm trước chồng đi shopping anh ấy đã mua túi khoai tây chiên đúng loại tôi thích, mừng quá.
Hôm nay tự dưng thấy bỏng rát ở phần giữa bụng phía trên. Không biết đó là cái gì nhưng tôi biết cơ thể mình đã bị cắt mở ra và xắp xếp lại nên mọi thứ sẽ phải kết nối lại với nhau. Mà có ai có cảm giác tội lỗi khi thấy mình vô tích sự, suốt ngày chỉ ngồi trong ghế tựa không. Tôi có cảm giác mình đang bỏ rơi tụi trẻ, biết là quá trình này sẽ không kéo dài, nhưng hàng ngày ngồi trên ghế thấy bọn trẻ chơi điện tử cứ có cảm giác mình đang bỏ rơi, phớt lờ, không quan tâm đến chúng. Ngay cả khi cố nói chuyện với chúng cũng cảm thấy mệt mỏi và yếu đuối, cuối cùng lại phải trở lại ghế ngồi luôn haaxxx
Hai bên vị trí hút mỡ bị tím rất nhiều, nhưng tôi lại quên không chụp hình. Hôm nay dịch chảy ra không nhiều nữa, hi vọng là mọi việc suôn sẻ và 1, 2 ngày nữa có thể rút chúng ra. Hồi phục vui vẻ nhé mọi người.
2 bình luận
  • Snowflake567
    Snowflake567 2 năm trước

    Mừng vì bạn đang cảm thấy tốt hơn mỗi ngày. Mức độ đau của bạn bây giờ thế nào? Chân đã bình thường lại chưa, hết bồn chồn chưa bạn?

    Xem 1 câu trả lời
  • Mssmack013
    Mssmack013 2 năm trước

    vết mổ của bạn chạy ngang ra đến hai bên đỉnh đùi nhỉ. Bạn có muốn nó nằm ở vị trí đó không? Bạn có nghĩ nó khiến bạn khó chịu hơn vì nằm ngay ở nếp gấp giữa đùi và bụng không? Nhân tiện, mình thấy bụng và rốn bạn đang lành lại khá đẹp đó.

    Xem 1 câu trả lời

7 ngày sau mổ - da đùi rất căng

Trước khi cập nhật tôi có một vấn đề muốn hỏi các bạn. Tôi cảm thấy da của mình rất căng chặt, nhất là vùng da nối hai bên đùi với vùng mu. Vùng nếp gấp giữa mu và hai bên đùi mà khi chúng ta ngồi xuống, khép chân lại đùi sẽ chạm vào mu ở chỗ nếp gấp đó. Cảm giác căng chặt đến nỗi tôi không nghĩ mình có thể đứng thẳng người mà không làm rách vùng da đó ra. Có vẻ như tôi cũng bị rạn da ở vùng nếp gấp bên phải. Liệu điều này có cải thiện không nhỉ? Có ai nhớ cảm giác này trong tuần đầu sau khi căng da bụng không ạ? Chắc chắn mai tôi sẽ hỏi bác sĩ vụ này nhưng vẫn muốn hỏi ý kiến mọi người trước xem sao vì các bạn đã trải qua rồi thì sẽ biết cảm giác đó.
Bây giờ mới cập nhật tình hình này: tôi vẫn chưa đứng thẳng người được, có vẻ buổi tuối khi nằm trên ghế tựa là lúc người khá thẳng. Bác sĩ bảo không nên cố gắng đứng thẳng cho đến khi gặp ông ấy trong buổi tái khám 7 ngày sau mổ, là sáng mai ấy. Tôi cũng không biết liệu có thể đi thẳng người trước thời điểm này không, chỉ nhớ lúc còn đang lơ mơ phê thuốc mê  ông ấy có bảo cái gì đó về việc đi khom khom lưng trong khoảng 2 tuần, như thế sẽ không kéo hoặc làm căng vết mổ để có được vết sẹo đẹp nhất.
Tôi không bị đau đớn gì cả, chỉ uống Tylenol cho đỡ đau lưng thôi. Thật lòng cũng chẳng nhớ có bị đau gì không, đôi khi có cảm giác bỏng rát, đau chân, đau lưng nhưng bụng không đau. Không đau một chút nào ở bụng, chỉ thấy hơi căng chặt, nhưng thực sự không có gì nghiêm trọng.
Với những ai dự định căng da bụng tôi khuyên nên sắm cho mình một cái ghế tựa thật thoải mái. Mông của tôi đã bị đau và tê suốt 2 ngày qua đến nỗi thi thoảng phải đậy đi lại xung quanh, sau đó lại phải chỉnh lại chiếc gối kê sao cho mềm mại nhất có thể. Tôi đang chán ngấy món súp nhạt nhẽo không có muối rồi đây, nhưng vẫn ước giá mà mình đã làm đủ hai tuần. Dù có thích hay không đó vẫn là món mà cơ thể tôi cần lúc này. Giờ hết soup rồi nên đang ăn bất cứ thứ gì chồng nấu vì tôi vẫn mệt lắm chưa thể tự nấu ăn được.
Đúng như mọi người vẫn hay nói, mỗi ngày mọi thứ đều tốt lên. Đêm thứ 3 là đêm tệ nhất với tôi, may là đã vượt qua được rồi. Ngày nào cũng thế, chỉ việc thả mình trên chiếc ghế tựa thoải mái (có gối kê dưới đầu gối, có miếng chườm ấm lưng, chăn đắp ở trên, gối kê trên đầu, tay cầm remote và chọn phim), rồi muốn đi nặng, ra đi nặng rồi lại trở lại trạng thái như trên lại thư giãn trên ghế tựa. Đây giống như một công việc full time của tôi luôn ấy haha
Thực sự tôi mệt mỏi với việc suốt ngày phải nuốt một đống thuốc lắm rồi (cứ 6 tiếng một lần), bình thường tôi cũng không phải là người hay uống thuốc, vì vậy giờ chỉ mong uống hết đống thuốc kháng sinh, chống nôn, men vi sinh và tylenol đã được kê này.
Những điều bây giờ tôi đang rất nhớ:
- Ôm chồng trên gường
- Hoạt động năng động tích cực và vui chơi ngoài trời với bọn trẻ
- Chạy bộ
- Lau chùi, dọn dẹp nhà cửa
- Nhà cửa sạch sẽ
- Đứng thẳng người
Mặc dù tôi biết cần nghỉ ngơi và thư giãn để chữa lành, nhưng mà cảm giác không thể đứng dậy để dọn dẹp ngôi nhà này trong chỉ 20 phút để mọi thứ ngăn nắp, trật tự trở lại như bình thường khiến tôi thực sự bức bối. Lưng rất đau mỗi khi giặt đồ bẩn, quét sàn nhà hoặc lau sạch bàn, kệ. Đây là những điều thực sự khiến tôi phát điên lên và không thể làm gì trừ khi dám đánh đổi để sau đó bị đau lưng dữ dội. Tôi không phàn nàn gì với bố con nhà nó vì tôi biết họ cũng cố gắng lắm rồi. Vì thế, tôi sẽ tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi vậy.
Những việc tôi làm (nhưng không hoàn toàn bị kiệt sức, mệt mỏi dữ dội sau đó)
- Tự nấu bột yến mạnh, trứng chiên và pha trà nóng mỗi sáng
- Cởi quần áo, tắm, lau khô, sấy tóc, băng lại và tự mặc quần áo
- Đi bộ bên ngoài, dành chút thời gian tận tưởng ánh nắng mặt trời mỗi ngày
- Thay ga và chăn trên ghế tựa
- Cho quần áo vào máy giặt, giặt và sấy khô
Hy vọng mọi người đang hồi phục, thư giãn thật tốt và thật yêu thương cơ thể mới của mình!

8 ngày sau mổ - buổi tái khám đầu tiên

Đây là tôi khi đi lại 
Sáng nay tôi đã có buổi tái khám đầu tiên với bác sĩ Gilman. Tôi đến sớm hơn một tiếng, và gọi cho phòng khám trước từ lúc ngồi trên xe hỏi xem liệu họ có thể xắp xếp cho tôi gặp bác sĩ trước giờ hẹn không. Y tá bảo ok, thế là tôi đến ngay lúc đó, bước chậm chậm vào tòa nhà, hơi ngại chút khi gặp mọi người ở sảnh và thang máy.
Bác sĩ Gilman đến, ông ấy đỡ tôi vào ghế và kê chân cho tôi lên để đầu gối được gập thoải mái nhất (yêu cái cách ông ấy làm, luôn dịu dàng, quan tâm và tử tế). Gilman tháo băng ra và nói mọi thứ trông rất tuyệt.
Ông ấy hỏi tôi vẫn đang uống các loại thuốc à, tôi bảo tôi uống thuốc kháng sinh 6 giờ một lần. Ông ấy bảo bây giờ sẽ bắt đầu chế độ uống cứ 12 tiếng một lần. Tôi cũng thông báo rằng đã không uống thuốc giảm đau kể từ ngày thứ 2 vì chúng làm tôi mệt mỏi và chóng mặt; chỗ đau duy nhất của tôi là ở lưng, và tôi đã uống Tylenol để giảm đau. Sau đó ông ấy kê cho tôi một đơn thuốc giãn cơ. Gilman bảo bắt đầu từ tuần này tôi có thể đi lại thẳng người hơn một chút và tình trạng đau lưng sẽ giảm đi khi tôi đi thẳng lưng hơn. Nhưng tôi vẫn có thể uống thuốc trong thời gian còn đi khom khom người nên là sẽ không bị đau.
Tôi cũng hỏi về vùng bị đỏ ở bụng dưới sau khi tháo băng quấn ra, bác sĩ bảo tình trạng này là bình thường tại thời điểm hiện tại khi mọi thứ đang lành và hồi phục lại, đỏ như thế cũng một phần là nó nằm ở vùng da đã bị rạn từ trước, ngoài ra cũng là do băng quấn của tôi quá lỏng lẻo nên có thể đã bị tích tụ dịch ở đó.
Gilman xem lịch sử ghi lại lượng dịch dẫn lưu thoát ra và nói rằng tôi vẫn còn nhiều dịch cần thoát ra, nếu ông ấy rút bên thoát dịch ít hơn ra thì cái bên kia cũng sẽ rơi ra và dịch sẽ không thể thoát ra được, do đó ông ấy cứ để ở đó. 2 ngày nữa y tá sẽ gọi cho tôi để rút chúng ra, và nếu cần tôi có thể đến phòng khám, ông ấy sẽ rút ra cho.
Sau đó Gilman quấn băng mới vào bụng, quấn chặt đúng theo quy định. Ông ấy bảo tôi cần nhờ chồng hỗ trợ quấn băng để đảm bảo quấn thật chặt, như thế mới không tích lại bất kỳ dịch lỏng nào. Gilman quấn rất đẹp, siêu chặt nhưng rất tốt, có vẻ như chặt như thế sẽ hỗ trợ nhiều hơn.
À, đừng thử uống nước cam khi đang được quấn cái băng này nếu như bạn có tiền sử bị trào ngược nhé, cổ họng và ngực tôi đang muốn bốc cháy luôn rồi đây. Chúc mọi người hồi phục thật tốt nhé, mừng vì 1 tuần đã qua rồi và rất háo hức được sinh hoạt, đi lại bình thường trở lại!

9 ngày sau mổ - Những ngày tuyệt vời

Hôm qua là một ngày tuyệt vời. Sau khi thăm khám với bác sĩ tôi về nhà nghỉ ngơi, sau đó cảm thấy đủ khỏe để có thể lái xe đi đón con gái từ trường cấp 2. Tôi đi đón khá sớm để có nhiều thời gian, không phải vội vàng. Phải mất 1 phút mới cảm thấy thực sự thoải mái trên xe. Tôi chỉnh chỗ ngồi và gương, bật chế độ sưởi ấm ghế coi nó như một miếng đệm chườm ấm cho lưng. Chuyến đi thật dễ dàng và không đau đớn gì khi lái xe. Khi chổng ra khỏi cửa hàng thấy xe không còn ở đó anh ấy đã vội vàng gọi và mắng cho tôi một trận vì lái xe quá sớm, hihi tôi chỉ bảo là tôi ổn và đang cùng con gái từ trường về nhà. Tôi đợi ở trường khoảng 10 phút cho đến khi xe ra hết rồi mới đi để không bị ùn tắc. Lúc về tôi có đề nghị ngày mai sẽ đón con bé tiếp nhưng chồng không đồng ý, anh ấy muốn tôi nghỉ ngơi cho đến khi lành hẳn hihi. Dù sao cũng thật biết ơn vì anh ấy biết quan tâm đến mình. Thực sự tôi thấy việc lái xe khá ok.
Tối qua là lần đầu tiên tôi ngủ trên giường kể từ hôm phẫu thuật, cảm giác rất tuyệt. Đó cũng là đêm đầu tiên chân không bị bồn chồn. Tôi xắp xếp mọi thứ, miếng đệm sưởi ấm, gối, điều khiển trong tầm tay và trèo lên giường. 20 phút sau chồng bước vào sau khi dọn dẹp bữa tối, cười và lắc đầu, anh ấy bảo đã bắt đầu thích tôi ngủ trên ghế tựa rồi vì anh ấy có thể thoải mái xoay duỗi, thênh thang trên giường haha. Anh ấy bảo tốt hơn là tôi nên trở lại ghế tựa, nhưng mà quên đi, trở lại giường và được nằm cạnh hắn ta cảm giác thật tuyệt.
Hôm nay cũng là một ngày tuyệt vời, tôi thức dậy lúc 9 giờ sáng, làm bánh và rửa hết đống bát đĩa, sau đó giúp cậu con trai học, sau đó chúng tôi ăn trưa. Và bây giờ cho đến hết ngày sẽ nghỉ ngơi. Tôi sẽ ngồi trên chiếc ghế tựa ở phòng khách và coi phim hihi.
Bình đựng dẫn lưu ở bên phải đang ít dần đi. Bên trái hầu như không thấy dịch chảy ra nữa. Ngày mai bác sĩ sẽ gọi để xem được bao nhiêu cc và xem đã có thể rút chúng ra chưa. Tôi cũng không muốn vội vàng vì hiểu rõ điều gì sẽ xảy ra nếu rút chúng ra quá sớm. Cuối cùng cũng đến lúc bắt đầu cảm thấy bình thường hơn một chút rồi. Hi vọng mọi người đang chữa lành và nghỉ ngơi thật tốt.

10 ngày sau mổ

Hôm nay mưa suốt cả ngày nên tôi chẳng làm gì, chỉ nằm lười biếng xem phim. Thức dậy, đi lại xung quanh, ăn uống, sau đó nằm lười biếng trên giường.
Tối nay tôi đã tắm rồi, lọ mọ tắm mất cả tiếng đồng hồ nên đến giờ vẫn cảm thấy mệt quá.
Lúc tắm xong tôi lấy một chiếc áo ba lỗ mặc luôn vào rồi quấn băng lên luôn, sau đó ra ngoài, lau khô, sấy tóc tai khoảng 10 phút rồi mới cởi băng quấn ra, đệm vào vết mổ và chồng giúp quấn băng ngay ngắn trở lại. Băng quấn bây giờ không làm bị ngứa và khó chịu nữa.
Hôm nay có vẻ như tôi đã đứng thẳng hơn được một chút. Xem tất cả các bức ảnh căng da bụng thấy mấy cô nàng khác cũng đều phải hơi khom khom người. Giờ tôi mới hiểu lưng mình bị đau dữ dội như thế là vì mỗi lần đi lại quanh nhà tôi đều đi khom khom người. Hôm nay khi rót nước và làm bánh sandwich tôi đã cố gắng đứng thẳng người hơn một chút, nhưng ngay khi đứng thẳng lưng thì đầu gối lại tự động khụy xuống một chút. Làm như này cơn đau lưng biến mất ngay và tôi cứ đứng như một bà điên với một bên đầu khối hơi khụy xuống, lưng hơi khom khom.
Tụi nhỏ và chồng tôi nhìn thấy cứ buồn cười và chọc là tôi squat (ngồi xổm) suốt cả ngày. Ví dụ, tôi rót nước vào ly, rồi xoay người mở tủ lạnh, lấy một quả chanh, lại xoay người và đi qua bếp đến chỗ để dao, sao đó tôi sẽ ngồi xổm, hít một hơi, lấy một con dao và quay trở lại chỗ để nước và chanh. Cắt quả chanh làm đôi, văt một nửa vào nước, lại đi lấy một cái túi ở ngăn kéo để bỏ nửa quả chanh còn lại vào đó, lại ngồi xổm và hít vài hơi. Sau đó từ từ lết vào bếp lại, bỏ nửa chanh còn lại vào tủ lạnh và vứt vỏ chanh đã vắt vào thùng rác và lại ngồi xổm tiếp, phù! Đến lúc này là lưng tôi đã hét lên muốn tìm miếng đệm chườm ấm lắm rồi và tôi lại từ từ tiến về chiếc giường của mình. Đây là những gì tôi làm mỗi khi đi qua nhà để làm gì đó, bố con họ chỉ cười và gọi tôi là một bà già.
Hôm nay các góc vết mổ rất chi là ngứa, tôi biết đó là dấu hiệu chúng đang lành lại vì thế cố gắng không gãi. Băng dính cũng bắt đầu bong ra rồi và thực sự chỗ dán băng rất ngứa.
Hôm nay tôi đã có thể quét nhà rồi, dành rất nhiều thời gian để làm việc này và đảm bảo không sử dụng hay tác động một tí gì đến các khối cơ bụng. Ôi sao tôi lại yêu cái sàn nhà sách sẽ đến thế!!!
Bác sĩ hôm nay đã gọi và hỏi về mức dịch thoát ra. Tôi thông báo với ông ấy rằng bên trái dịch chảy ra nhiều nhất khoảng 10cc mỗi ngày, bên phải vẫn đang ra khá nhiều 45 – 50cc trong 2 ngày qua, nhưng hôm nay đã giảm xuống còn 35cc, vì thế ông ấy nói nếu tiếp tục giảm với tốc độ này thì trong buổi tái khám tới, lúc tôi được 2 tuần sau mổ, là có thể rút chúng ra rồi, thật mừng quá.
Đã có lần tôi bảo mình có một chiếc giường khá cao, vì thế để tự mình trèo được lên giường tôi đã bắc một chiếc ghế ở cạnh giường, bước lên ghế, rồi quỳ gối xuống giường, ngồi xuống, duỗi thẳng hai chân ra và từ từ ngả lưng xuống trong khi hai tay bám vào bên dưới hai bên đầu gối, như thế sẽ đảm bảo không sử dụng hay tác động gì vào cơ bụng. Thức dậy lại là những động tác hoàn toàn khác.
Hi vọng mọi người đang trải qua những ngảy thật tuyệt vời!
1 bình luận
  • jennifer35
    jennifer35 2 năm trước

    chắc có lẽ mình may mắn rồi, ngày thứ 3 đã được rút dẫn lưu nè. Buồn cười thật đấy, mỗi bác sĩ phẫu thuật mỗi khác nhỉ.

11 ngày sau mổ - làm rỗng dẫn lưu ak ak

Đau đớn vì dẫn lưu: Mỗi buổi sáng tôi đều làm rỗng dẫn lưu của mình. Các y tá ở bệnh viện chỉ tôi cách “vắt” hết dịch từ ống dẫn lưu từ vị trí gần lỗ đặt ở trên vùng vu. Một tay sẽ cầm gạc thấm cồn giữ vào chỗ chân ống ở ngay vị trí lỗ đặt, tai còn lại miết dịch trên ống sao cho dịch chảy hết vào bóng đèn đựng. Tôi quên mất là chỗ lỗ đặt dẫn lưu mình có bôi thuốc mỡ kháng sinh Neosporin và khi miết ống khá nhanh (vì đã làm suốt 10 ngày rồi nên khá quen tay) tôi đã làm cho nó bị nhờn và không thể miết chắc chắn được nên bị tuột tay… ak ak sợ quá, hít một hơi, nhìn xuống hi vọng không làm rách vết khâu, may quá không thấy vết máu nào nên lại nhanh chóng làm nốt và bôi thêm thuốc mỡ Neosporin vào lỗ đặt dẫn lưu. Tôi có đăng ảnh đấy, mọi người xem sẽ hiểu những gì tôi đang nói. Hãy cẩn thận khi miết làm rỗng ống dẫn lưu nhé.
Hắt hơi: Suốt từ hôm làm bụng về tôi vẫn chưa hắt hơi, nhưng khi đang gõ mấy dòng này lại cảm thấy muốn hắt hơi, không kịp làm gì, buông luông cái điện thoại đang cầm trên tay xuống và bịt nhanh tay vào mũi, nhanh và mạnh hết sức có thể kìm lại cho đỡ đau, ơn giời, hắt ra rồi, suốt từ hôm làm bụng đến giờ.
Ho: Tôi cố gắng ho rất nhẹ, giống như là cố đẩy không khí ra chứ không phải là ho nữa, vì ho mạnh sẽ khiến bụng rất đau. Bạn sẽ tự tìm được cách làm điều này sau lần đầu tiên ho thật sự. Đầu tiên hãy ngửa cổ lên, hít thở sâu rồi đẩy từng khối hơi nhỏ ra ngoài, bạn có thể cảm nhận được khối hơi đó đi qua cổ họng. Yên tâm, lúc đó sẽ tự biết cách thôi.

13 ngày sau mổ - thay đổi ngẫu nhiên vài thứ

Việc tắm gội với tôi vẫn còn quá mệt mỏi vì thế tôi đã quyết định chia ra thành nhiều phần. Tôi nghĩ phần khiến tôi mệt mỏi nhất chính là phải cởi băng quấn ra. Bình thường tôi sẽ vào nhà tắm, lột hết ra rồi bắt đầu cố gắng gội đầu, cạo lông chân, lông nách, tắm rửa toàn bộ cơ thể…. Vẫn chưa xong, sau đó còn phải lau khô, chải tóc, sấy khô tóc, đệm vào vết mổ và băng quấn lại sao cho thật chặt và ngay ngắn, rồi mặc quần áo vào. Quá nhiều việc một lúc nên cảm giác rất mệt mỏi. Vì thế tôi quyết định chia ra, hôm qua tôi chỉ cởi quần, cạo lông chân, vệ sinh và bôi kem dưỡng da sau đó mặc quần vào, sáng nay tôi cúi xuống cạnh bồn tắm (không vấn đề, không đau) và gội đầu bằng vòi hoa sen có thể tháo rời, cầm tay. Bụng được quấn tạm trong một chiếc khăn khi tôi ngồi gội đầu trong nhà tắm để lưng có thể nghỉ ngơi một chút. Sau khi gội đầu, tôi cởi đồ rồi tắm sạch sẽ trong khoảng 5 phút. Ra ngoài và lau khô. Chỉ vài thao tác thế này có vẻ khiến cho mọi thứ dễ dàng hơn. Việc cạo lông chân khiến tôi phải cúi xuống và xoay chân quá nhiều khi bụng không được quấn băng nên nếu làm luôn sẽ rất khó chịu. Chia ra dễ chịu hơn rất nhiều. Hi vọng điều này có thể giúp ai đó cảm thấy thực sự khó khăn khi phải cởi băng quấn ra hàng giờ đồng hồ để tắm rửa, vệ sinh cá nhân.
Ngoài ra thì lúc thức dậy và ngồi dậy tôi cũng cảm nhận được dịch lỏng di chuyển ở phần bụng dưới bên phải của mình. Nó ở khá thấp. Đó là khoảng thời gian duy nhất tôi cảm nhận thấy điều đó, cả 3 sáng qua đều có cảm giác này.
Hôm nay lần đầu tiên tôi có thể nấu được bữa tối cho cả nhà. Trong lúc làm tôi tì tay lên kệ bếp khá nhiều lần cho đỡ mỏi lưng. Lúc nấu xong cũng thấy hơi mệt. Bình thường là chồng nấu bữa tối, rồi bọn trẻ dọn dẹp các thứ, còn tôi chỉ cố gắng giúp mấy việc vặt hết sức có thể.
Hôm nay trời nắng khá đẹp nên tôi ra ngoài hiên ngồi vài giờ đồng hồ. Cảm giác thất tuyệt khi ra khỏi nhà. Tôi đã lái xe được vài lần rồi. Miễn là không bị va chạm gì trên đường thì mọi thứ đều rất ổn. Chỉ cần cẩn thận, nhẹ nhàng vào xe, chỉnh chỗ ngồi, đến lúc cảm thấy thoải mái, không có cảm giác vết mổđang bị kéo là ok.
Tôi vẫn đang đi lại khom khom người, vẫn phải tuân thủ theo hướng dẫn của bác sĩ. Thật nóng lòng muốn đi đứng bình thường trở lại.
Chỗ lỗ đặt dẫn lưu đang bắt đầu bị ngứa rồi. Hi vọng đó là do dịch chảy ra ít hơn và ngày mai có thể rút ống. Hai ngày qua tôi cứ vô tình chạm và kéo vào ống suốt, vùng mu thì đang bị ngứa và sưng lên.
Tôi vẫn chẳng bị đau chút nào ở bụng từ hôm làm đến giờ, cảm giác đau duy nhất là ở lưng.
Tình trạng chân bồn chồn không yên có vẻ như đã dần biến mất. Nếu bị thì chỉ cần xoa tinh dầu Marjoram, sau vài phút là thấy đỡ hơn. Marjoram cũng làm tôi buồn ngủ hơn, nên thực sự là một công đôi việc. Nhưng loại tinh dầu này cũng khá mắc tiền, có loại khác cũng khá tốt như Young Living, nhưng tôi chưa thử bao giờ.

14 ngày sau mổ - đã rút dẫn lưu

Hôm nay tôi phải đến bưu điện giải quyết chút việc, lúc xếp hàng lưng đau rã rời vì phải đứng khom khom. Cũng hơi xấu hổ với bộ dạng này nhưng chẳng nhìn vào mắt ai nên không biết người ta có nhìn chằm chằm vào mình hay không. Nhân viên bưu điện rất tốt bụng, chắc chắn cô ấy đã thấy hết mọi thứ.
Sau đó là 45 phút lái xe đến phòng khám gặp bác sĩ, thực sự khốn khổ. Chúng tôi phải đi đường vòng để tránh kẹt xe, đường vòng vèo càng mệt mỏi hơn vì tôi vốn cũng là người dễ say xe.
Cuối cùng cũng đến được cuộc hẹn, y tá đưa cho một chiếc áo choàng có cúc phía trước để tôi mặc vào và kiểm tra biểu đồ ghi lại lượng dịch thoát. Vài phút sau bác sĩ Gilman đến, ông ấy nói rằng sẽ rút dẫn lưu ra. Tôi thực sự rất háo hức nhưng cũng lo lắng, ống ấy bảo là đừng lo, sẽ không đau đâu. Sau đó ông ấy cắt chỉ khâu và bảo đếm đến 3 thì rút ra. Thực sự tôi chẳng cảm nhận được gì. Tôi đoán ông ấy thực sự đã kéo chúng ra sau khi mới đếm đến 1 haha. Sau đó y tá băng vài miếng đệm vào vùng mu, Gilman bảo vài ngày tới tôi có thể dùng miếng đệm to để thấm hết dịch thoát ra cho đến khi lành lại. 2 tuần nữa tôi sẽ trở lại kiểm tra và ông ấy sẽ tháo băng ở vết khâu ra nếu lúc đó chúng vẫn chưa bong ra. Gilman bảo băng sẽ từ từ bong ra và tôi cần bôi kem trị sẹo Maderma vào những vùng bong đó và bên trong lỗ rốn. Bác sĩ cũng bảo vào 1 hoặc 2 tuần tới tôi nên từ từ đi lại ở tư thế thẳng người hơn một chút nhưng không được gắng gượng, chỉ làm khi thấy thoải mái. Càng kéo căng vết mổ sẽ càng làm sẹo để lại giãn rộng hơn.
Trên đường về chúng tôi ghé vào một nhà hàng vì chồng và lũ nhóc đang đói bụng. Ôi hơi xấu hổ chút vì bộ dạng xấu xí của mình, đang mặc quần yoga, và chiếc áo phông cũ. May là nhà hàng khá vắng vẻ vì vẫn còn sớm hihi.
Bác sĩ quấn chặt quá nên khi ăn quá nhiều cảm giác như muốn phun ra luôn ấy, nhưng Gilman bảo phải quấn chặt như thế dịch mới không tích tụ lại.
Ngoài ra khi cười tôi cũng không còn bị đau nhiều nữa hihi.
Ảnh trên là chụp lúc trước khi đến tái khám đấy mọi người ạ. Chúc các cô gái chữa lành thật tốt và hồi phục dễ dàng nhé.
1 bình luận

16 ngày sau mổ - vài bức ảnh

Hôm nay tôi đã cởi băng quấn ra một chút (để đỡ buồn nôn hơn) và cố gắng chụp vài bức ảnh. Đây là thư thế thẳng nhất tôi có thể đứng lúc này. Có vẻ như tôi đang bị tích tụ dịch kể từ khi rút ống dẫn lưu ra. Và vùng mu tội nghiệp cũng đang bị sưng lên, nó đỏ và ngứa nữa.

19 ngày sau mổ - đau, sưng và cảm giác kéo căng kỳ lạ

Hôm qua bụng tôi bắt đầu có những cơn đau kỳ lạ, không đau dữ dội chỉ là đau âm ỉ hoặc ngắt quãng. Thật khó có thể mô tả chính xác được, cảm giác như bụng muốn tê liệt luôn ấy. Không hề muốn bị đau như thế, nhưng có lẽ đó là một phần trong quá trình chữa lành. Khi đang nằm mà ngồi dậy tôi sẽ bị đau vùng bụng bên phải, bên mà thường cảm giác được có dịch lỏng đang óc ách dịch chuyển bên trong đó. Bây giờ cơn đau ở vùng này có cảm giác giống như khi mình ấn/chạm vào một vết bầm tím ấy, mặc dù mình không hề chạm vào nó. Đó là cách duy nhất tôi có thể mô tả. Nghĩa là giống như bạn có một vết bầm tím và ai đó cứ ấn vào đó liên tục, cảm giác đau như vậy cứ xảy ra liên tục. Tôi sẽ gửi email cho bác sĩ để chắc chắn không có vấn đề gì. Đêm qua khi cởi băng quấn ra thấy bụng dưới mềm mềm, có vẻ như dịch đã tụ lại ở đó rồi. Tôi bôi gel arnica vào và bôi cả lên vùng mu nữa, không biết có giúp được gì không.
Vùng mu tội nghiệm vẫn còn đang sưng lắm. Khi chạm vào thấy đau đau như ấnvào vết bầm ấy. Môi trong và môi ngoài âm hộ cũng bị sưng và mỗi khi đi tiểu xong, lấy giấy lau thì thấy hơi đau. Tôi đang cố gắng matxa nhẹ nhàng vùng này để cho nó mềm mại hơn, sau khi matxa một lúc thì thấy nó bị ngứa, hi vọng điều đó có nghĩa là dịch lỏng đang chạy đi nơi khác.
Chắc có lẽ hôm nay sẽ là một ngày xem phim lười biếng. Hai ngày qua tôi đã hoạt động không ngừng nghỉ nên hôm nay sẽ không đi lại hay làm gì quá mức.
Cảm giác vươn vai, căng giãn cơ thể có lẽ là cảm giác kỳ cục nhất sau phẫu thuật. tôi phải bỏ hẳn thói quen vươn vai trước khi thức dậy vào buổi sáng. Bình thường cứ thức dậy cái là tự động vươn mình một cái. Nhưng sau khi làm bụng tôi không làm thế được nữa, vì thấy đau, cảm giác như kéo hai bên đùi trên và các khối cơ bụng của mình lên ấy. Tôi đã thử co hai chân rồi vươn mình nguyên từ phần cơ bụng, cánh tay, ngực/lưng, nhưng hai chân có vẻ không nghe lời, nó cũng cố gắng duỗi căng ra theo quán tính trong khi tôi đang ghìm nó lại. Ôi thật không biết phải mô tả thế nào. Thực tế là khi làm như vậy tôi không thể ngăn chân duỗi ra được, giống như các khối cơ ở chân đang muốn chiến đấu với tôi ấy, chúng cứ duỗi căng ra dù chủ nhân của nó có muốn hay không haha.

21 ngày sau mổ - Đã gỡ băng ra khỏi vết mổ

Mấy ngày vừa qua chỗ băng dính lên vết mổ bỗng dưng ngứa hơn nhiều so với bình thường. Nhưng tôi quyết không gỡ băng dính ra vì bác sĩ bảo sẽ cắt bỏ từng đoạn và gỡ ra vào buổi tái khám sắp tới. Nhưng mà sáng nay lúc vào nhà tắm, nó ngứa kinh khủng luôn, tôi tháo băng quấn ra để xem thì thấy có nhiều mụn nước đỏ bắt đầu mọc lên ở ngay mép băng dính, vì thế tôi quyết định gỡ băng dính ở vết mổ ra. Tôi nhẹ nhàng gỡ từ mép rồi dần dần vào giữa đường mổ để xem chuyện gì đang xảy ra ở vết mổ, phải kéo từ từ, thật chậm vì băng lột ra khỏi các lớp vảy mỏng. Đến vùng lông mu, vì băng dính lên cả lông mu nên tôi phải kéo từng tí một, thật chậm, cuối cùng thì cũng gỡ được hết, vết sẹo có vẻ đã lành hẳn. chắc có lẽ lớp da đã quá mệt mỏi vì bị băng dính lên trong suốt thời gian dài. Tôi bị phát ban nhẹ và vài vị trí rỉ máu ra, chỗ mà lỡ bóc cả lớp vảy non ra quá sớm. Sau đó tôi bôi thuốc mỡ kháng sinh Neosporin rồi gửi ảnh qua mail cho y tá Melissa (y tá chăm sóc bệnh nhân ở phòng khám), cô ấy gọi lại và nói mọi thứ đều ok, chỉ cần duy trì bôi Neosporin cho đến khi hết phát ban. Sau đó tôi cần bắt đầu trị sẹo. Tôi đã có sẵn kem trị sẹo Maderma, Melissa bảo là bôi kem này cũng được nhưng cô ấy khuyên dùng băng trị sẹo silicon. Tôi sẽ tìm loại trị sẹo này, mọi người đang dùng trị sẹo silicon hãng nào thế và giá rổ ra sao ạ?
Bên trên là vài bức ảnh bụng tôi chụp hôm nay. Vẫn còn hơi sưng nhưng không còn đỏ ở vùng dưới rốn như trước nữa. Đường dọc dọc dưới rốn mà tôi vẫn nghĩ là vết rạn da mới có vẻ như chỉ là một vết xước trong khi phẫu thuật vì trên đó có một lớp vảy nhẹ. Vết sẹo trông có vẻ không cong đều theo đường viền lông mu, hoặc cũng có thể là do nó đang bị sưng, dù sao thì với tôi điều này cũng không thành vấn đề.
3 bình luận
  • GaSunShine
    GaSunShine 2 năm trước

    Trông bạn thật tuyệt, trông rốn thích ghê ấy, của mình bây giờ cũng khá phẳng hi vọng sau này sẽ là rốn “lõm” hihi. À mà đừng lo lắng vì vết sẹo không cong đều, sau này nó mờ đi nhìn chẳng rõ đâu. Bây giờ trông khá đẹp và thấp rồi.

    Xem 2 câu trả lời
  • TXMom56
    TXMom56 2 năm trước

    Mình mua gel trị sẹo Scar Gel từ phòng khám của bác sĩ Gill, dùng trong một thời gian khá dài rồi, không biết có cải thiện gì không nhưng mà cũng khá tốn kém đấy. Khi nào hết chắc sẽ chuyển sang Mederma để xem có khác biệt gì không?

    Xem 4 câu trả lời
  • TXMom56
    TXMom56 2 năm trước

    À mình còn có rất nhiều da khô bong tróc ở dưới vết sẹo ấy, ngứa lắm luôn. Bác sĩ Gill khuyên dùng kem dưỡng ẩm Cerave, mình thích loại này lắm luôn, có thể bôi lên mặt, lên vết sẹo, nói chung là mọi nơi. Vợ ông ấy là bác sĩ da liễu mà, bà ấy khuyên dùng dòng này.

    Xem 2 câu trả lời

24 ngày sau mổ - tái khám

Hôm nay lại đến tái khám với bác sĩ. Ông ấy nói mọi thứ đang lành lại rất đẹp và tôi sẽ tiếp tục quấn băng cho đến khi khoảng được 6 tuần. Gilman nói cứ tiếp tục bôi kem trị sẹo Mederma lên vết mổ và rốn, đồng thời mỗi ngày nên cố gắng từ từ đứng thẳng hơn lên một chút. Bác sĩ cũng bảo ngoài tập thể dục, tôi có thể hoạt động bình thường trở lại. Ông ấy còn nhướn mày lên nói với mình là hoạt động bình thường haha, kiểu như có thể quan hệ ấy. Nhưng tôi vẫn lo lắm, sợ sẽ ảnh hưởng đến cơ bụng.
Dành cho những ai đang dùng dải băng trị sẹo silicon nè: tôi đọc được thấy người ta bảo là trước khi dán băng silicon lên, vết mổ phải đảm bảo thật sạch, không dính kem hay lotion. Nếu bạn để dính kem nó sẽ gây phát ban, vì thế chỉ sử dụng hoặc là cái này hoặc là cái kia chứ không được dùng cùng lúc nhé. Tôi có đăng một bức ảnh để mọi người thấy tôi đang đứng thẳng (hoặc khom khom) vào lúc 3 tuần rưỡi sau mổ như thế nào đó hihi.
1 bình luận

27 ngày sau mổ - cố gắng đứng thẳng lên

Vài ngày qua tôi đã cố gắng đứng thẳng hơn và phát hiện vết mổ có hai chỗ bị hở miệng, chúng rất nhỏ và khá ngứa. Tôi đang bôi bơ cacao để ngừa rạn da, hi vọng như thế sẽ giúp giữ ẩm cho da để chúng dễ dàng căng giãn ra. Nhiều lúc cũng muốn đứng thẳng lên, nhưng làm ảnh hưởng đến vết sẹo lúc này thực sự không đáng chút nào. Da căng chặt thực sự vẫn chưa sẵn sàng cho tôi có thể đứng thẳng lên. Bạn nhìn vào ảnh cũng thấy da tôi bị đỏ, tất cả các mạch máu dưới đường sẹo đều màu đỏ, như thể da bị keo căng đến mức bị mỏng ra luôn ấy. Tôi cũng sẽ gửi email bức ảnh này cho bác sĩ. Ông ấy bảo tôi cố gắng đứng thẳng hơn từng ngày nhưng thực sự tôi không thể làm được. Ngày mai là được 4 tuần sau mổ rồi.
3 bình luận
  • SurroMommy
    SurroMommy 2 năm trước

    về việc đứng thẳng, mỗi người mỗi khác nên đừng vội vàng bạn ạ. Bác sĩ của tôi cũng bảo tôi đứng thẳng lên nhưng ông ấy có ở bên tôi cả ngày đâu, làm sao hiểu rõ được nên tôi chỉ làm những gì mình cho là đúng thôi. Tôi đã đi qua giai đoạn khom khom lưng và đến giai đoạn có thể đứng thẳng người, sau đó ngày hôm sau lại hơi khom khom trở lại. Tôi chỉ để cơ thể làm những gì cảm thấy phù hợp nhất và bạn cũng nên thế bạn ạ, rồi cuối cùng bạn sẽ đứng thẳng được thôi.

    Xem 1 câu trả lời
  • Britlvr303
    Britlvr303 2 năm trước

    Mấy ngày nữa tôi cũng được 5 tuần này, nhưng cũng chưa thể đứng thẳng hoàn toàn được. Có ngày thì đứng được thẳng hơn, có ngày lại chỉ khom khom. Mà bụng tôi vẫn hơi bị sưng, phần bụng dưới ngay trên vết mổ rất chi là cứng, vì thế tôi nghĩ điều này cũng làm cho việc đứng thẳng trở nên khó khăn hơn.

  • Rcorona25
    Rcorona25 2 năm trước

    hãy để cơ thể nói cho bạn biết khi nào nó sẵn sàng. Mình thực sự đã bắt đầu đứng thẳng lên một chút sau khi được 3 tuần, nhưng đến tuần thứ 6 lại lom khom trở lại. Mình nghĩ phải mất ít nhất 6 đến 7 tuần mới hoàn toàn đứng thẳng được.

1 tháng sau mổ - Mua sắm, mệt mỏi và buổi tối cáu kỉnh

Sáng nay tôi đã đến gặp bác sĩ, buổi tái khám cuối cùng. Ông ấy bảo cứ bôi Neosporin lên hai chỗ nhỏ bị hở miệng ở vết mổ và tiếp tục bôi Mederma lên vết sẹo đồng thời cố gắng đứng thắng, nhưng không gượng ép, chỉ cố đứng thẳng nhiều nhất có thể. Nếu có điều gì đó xảy ra hoặc mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn thì phải gọi đến phòng khám.
Bác sĩ bảo lý do vùng da bên trái ở dưới vết mổ của tôi rất đỏ là vì vùng đó tôi có nhiều vết rạn da, da ở đó rất mỏng. Da mỏng nên khó cung cấp máu tốt, không giống như các vùng khác, đó cũng là lý do tại sao các tĩnh mạch của tôi lại đỏ đến vậy. Vì thế hi vọng khi mọi thứ bắt đầu lành lại, lưu lượng máu đến đó sẽ tốt hơn. Ông ấy bảo thoa kem lớp dày lên vùng đó để giữ ẩm cho nó. Tôi sẽ mua kem bioCorneum ở phòng khám bác sĩ, ông ấy bán rẻ hơn nhiều so với nơi khác. Tôi thấy rất nhiều chị em trên này ca ngợi và giới thiệu loại kem này.
Hôm qua là lần đầu tiên tôi đi mua sắm kể từ hôm làm bụng, cũng chẳng có gì thú vị, vẫn phải đi lom khom, lù khù, đau lưng dã man, mấy lần phải dừng lại ngồi nghỉ nhưng cơn đau cũng chẳng bao giờ biến mất. Bọn trẻ cũng giúp tôi nhưng việc đi lại liên tục mới là tệ nhất. sau khi về nhà, tôi nghỉ ngơi cùng miếng đệm sưởi ấm vài tiếng rồi nấu bữa tối. Hôm qua mệt mỏi nên tôi trở nên cáu kỉnh và không có tâm trạng chơi đùa với lũ trẻ. Vì thế chúng gọi tôi là một bà già gắt gỏng và để tôi một mình .
Hôm nay lần đầu tiên tôi mặc quần jean kể từ hôm phẫu thuật. Không thể cài cúc được vì thực sự cái quần jean nào của tôi cũng đều chật, do đó chỉ kéo lên rồi quấn băng quấn lên luôn, và mặc một chiếc áo thun rộng để không ai nhìn thấy băng quấn. Tôi có đăng ảnh đó, mọi người sẽ thấy tôi đứng thẳng được cỡ nào rồi.
Đêm qua tôi đã dán thử băng trị sẹo silicon chỉ để xem nó có giúp vết mổ đỡ bị căng hay không, vì vậy đêm ngủ khi tôi vươn vai, lớp da bên trên đường mổ cũng sẽ bị kéo căng theo, nhưng vết mổ không bị. Buổi sáng mọi thứ trông khá ổn, nhưng khi tôi từ từ bóc băng ra (nó dính rất chặt) có vẻ như băng dính khi bị bóc ra đã bóc luôn một mảng da nhỏ xíu ra khỏi vết mổ. Không to đến mức gây chảy máu hay bị làm sao nhưng da chỗ ấy sáng bóng lên, vì thế tôi chỉ cần bôi thuốc mỡ kháng sinh lên, đợi một lúc rồi tiếp tục dán băng trị sẹo.
3 đêm qua tôi đã bắt đầu nằm nghiêng ngủ, chời ơi, từ từ dịch chuyển chậm chạp, từ từ lăn nghiêng người, sau đó lại ngửa ra trở lại, hông vẫn bị đau khi nằm nghiêng, nhưng cảm giác rất tuyệt khi được ngủ như thế. Giữa đêm thi thoảng tôi cũng có thức dậy vì hông bị đau do hút mỡ, nên lại lăn nằm ngửa trở lại.
Hi vọng mọi người đang hồi phục thật tốt. Thật vui vì ngày nào cũng có thể trò chuyện với các bạn trong suốt hành trình này. Thật sự nếu không có trang web này tôi sẽ không thể biết những gì đã xảy ra trước và sau khi làm bụng.
4 bình luận
  • GaSunShine
    GaSunShine 2 năm trước

    Eo đẹp lắm bạn ạ, nhỏ lắm luôn. Tôi biết bạn sẽ vui khi đứng thẳng được nhưng ít nhất lúc này bạn nên biết rằng eo mình rất săn chắc và phẳng. Tôi vừa nhìn lại ảnh trước mổ của bạn, ow, quá khác luôn, thực sự bây giờ bụng phẳng lắm luôn. Mừng vì bạn đang hồi phục rất tốt.

    Xem 1 câu trả lời
  • Snowflake567
    Snowflake567 2 năm trước

    Bạn đã bao giờ tự đo xem bụng mình giờ khác trước đến mức nào chưa? À mình cũng mới bôi biocorneum vài ngày trước đấy, loại của bạn chất kem có dày không, của mình kiểu như khó có thể bôi được một lớp thật mỏng nếu không matxa, thoa thoa thật nhiều lần ấy. Mình biết bạn đang giữ ẩm cho bụng nhưng bạn có matxa nó không? Matxa để lưu dẫn hạch bạch huyết và tránh tụ dịch ấy. Lưng của bạn thế nào rồi, nhìn bạn đi lại lom khom thế mình nghĩ chắc là phải đau lắm í.

    Xem 2 câu trả lời
  • TXMom56
    TXMom56 2 năm trước

    Trông ảnh bạn đẹp lắm. Cần phải chờ thêm một thời giàn nữa, lúc đó bạn mới có đủ sức lực chịu được mấy việc như đi mua sắm. Sẽ sớm đứng thẳng được thôi. Lúc được 5 tuần ngày nào mình cũng mệt mỏi vì cảm giác yếu ớt và cáu kỉnh. Thực sự sang tuần thứ 6 mới thấy khá khẩm hơn khi bắt đầu tập luyện từ từ trở lại. Hãy cố gắng đi lại quanh nhà mỗi giờ - và đi lại một chút ở ngoài trời vào những ngày đẹp trời, rồi ngày mà bạn tự tin đứng thẳng người cũng sẽ đến thôi. Hãy dành thời gian để uống một ly café hay ăn trưa với bạn bè để quên mọi thứ mệt mỏi đi.

  • noelia1124
    noelia1124 2 năm trước

    Vẫn không hiểu tại sao ông ấy lại không cắt hết vết rạn da trên bụng của bạn đi trong quá trình thực hiện nhỉ?

    Xem 1 câu trả lời

1 tháng sau mổ - đang đứng thẳng hơn rồi

Những vết rạn da mới: Tôi mới phát hiện ra bị rạn da thêm sau khi căng da bụng mọi người ạ. Đêm qua mới thấy, mọi người xem hình ấy. Chỗ rạn mới nằm ngay dưới vết mổ, ở chỗ nếp gấp giữa bụng và chân. Hi vọng quần bơi có thể che được, và hi vọng chúng sẽ không rạn rộng thêm. Tôi liên tục bôi dầu sinh học và bơ cacao lên vùng này, cầu mong không lan to và rộng thêm. Cảm giác như bác sĩ đã kéo căng da quá mức ấy, đó cũng là lý do mà cho đến tận bây giờ, 4,5 tuần rồi tôi vẫn chưa thể đứng thẳng người được. Thực sự chẳng muốn làm mất uy tín của ông ấy đâu, tôi biết ông ấy hiểu rõ những gì mình làm. Lúc trao đổi tôi có nói rằng muốn vết sẹo nằm thật thấp và các lỗ khuyên trên rốn biến mất. Và để làm được cả hai yêu cầu này ông ấy đã phải cắt bỏ đi rất nhiều da. Vì thế ông ấy kéo chặt như vậy rút cục cũng là để mang lại kết quả như tôi mong muốn thôi nhưng cũng làm da tôi bị căng chặt quá mức. Tôi thậm chí đã tìm hiểu về việc liệu có thể “loại bỏ quá nhiều da trong quá trình căng da bụng không” nhưng hầu hết các bác sĩ đều nói là điều đó thực sự không thể. Vì lúc mổ là bạn đang nằm ngửa, hơn nữa da bạn bình thường còn có thể giãn ra cỡ nào để chứa một em bé, vì thế nó SẼ giãn ra để phù hợp với thành bụng mới thôi. Miễn là vết mổ không bị hở thì mọi thứ sẽ ổn, chỉ cần kiên nhẫn thôi, và tôi sẽ kiên nhẫn….
Đứng thẳng người hơn: Tôi đã thử kiểu đứng mà các chị em trên này khuyên: khi đứng, cố gắng hóp mông lại, khụy đầu gối xuống một chút thì lưng có thể thẳng hơn. Sau đó từ từ đứng thẳng đầu gối lên, làm như thế giúp đứng thẳng hơn và cơ bụng không bị co kéo nhiều. Vì thế tôi đã làm theo như vậy và rất bất ngờ vì có thể đứng thẳng lên. Nói chung là vẫn hơi khom khom một chút, vai vẫn khom về phía trước nhưng rõ ràng là có cải thiện, vì thế tôi sẽ tiếp tục luyện tập như vậy. Nhưng mà nếu chỉ đứng không thì vấn đề, có thể đứng thẳng hơn được, nhưng chỉ cần bước đi một cái là người lại khom khom trở lại luôn vì cứ bước một bước lại có cảm giác căng tức, đau buốt như thể có một sợi dây bị kéo từ trên đỉnh các khối cơ đến ngay trên rốn ấy (chỉ khâu hoặc là mô sẹo)
Quan hệ: Tôi sẽ không đi sâu vào chi tiết, chỉ muốn nói với mọi người rằng, tôi đã thử tư thế ngồi trên, nhưng không ổn vì không thể hành xử ở tư thế này mà không hoạt động cơ bụng; tư thế úp thìa cũng không ổn, vì như thế sẽ phải nằm nghiêng, vùng hút mỡ rất đau. Sau đó chúng tôi thử tư thế doggy, và thấy khá ok, cần đặt một chiếc gối ở dưới bụng để hỗ trợ, và chỉ cần cố gắng không sử dụng cơ bụng.
4 bình luận
  • Britlvr303
    Britlvr303 2 năm trước

    mình làm trước bạn khoảng 5 ngày, bây giờ mình đã có thể đứng thẳng hơn khá nhiều rồi mặc dù vẫn hơi có cảm giác như bị kéo kéo ở bụng.

    Xem 1 câu trả lời
  • loseAlittle
    loseAlittle 2 năm trước

    cảm ơn bạn rất nhiều vì đã chia sẻ về vụ quan hệ, chắc chắn rất nhiều người ở đây cũng đang thắc mắc.

    Xem 1 câu trả lời
  • Happydayday
    Happydayday 2 năm trước

    Mình cũng bị rạn nhiều ở chỗ giống như bạn. Trước kia chúng nhỏ hơn nhưng chắc có lẽ vì da bị kéo căng giãn ra nên chúng cũng trở nên rộng hơn. Nhìn thật khó chịu. Để có thể thẳng lưng, mình thường đứng ở chỗ góc tường (góc vuông ló ra giao nhau giữa hai bức tường ấy). Đầu tiên, ở tư thế ngồi, lưng và đầu tựa thẳng vào góc tường đó, hai đầu gối gập, sau đó cố gắng đứng dậy từng chút từng chút một cho đến khi đứng được thẳng mà không nhấc lưng và đầu ra khỏi góc tường. Hoặc bạn cũng có thể làm như vậy trên bức tưởng phẳng nhưng với mình thì góc tường có vẻ hiệu quả hơn.

    Xem 2 câu trả lời
  • Mionaka
    Mionaka 2 năm trước

    này cô gái, cái mình làm để có thể đứng thẳng lên là ngủ nằm ngửa hết đêm này qua đêm khác. Theo mình, làm như này thực sự hiệu quả lắm luôn. Về vết rạn da mới, mình có đọc ở đâu đó bảo là rất có thể các vết rạn da cũ sẽ rõ hơn vì da bị kéo căng ra. Nhưng mình nghĩ nếu đó là vết rạn da mới thì chúng sẽ có màu đỏ hoặc hồng hồng cơ, của bạn màu trắng nên chắc là vết rạn cũ ấy.

Cảm xúc, cảm giác và các cơn đau

Cảm xúc/cảm giác/các cơn đau mới:
Hôm nay tôi được 5 tuần sau mổ rồi, gần đây có một vài cảm giác lạ nên muốn chia sẻ với mọi người.
Thi thoảng tự nhiên lại cảm nhận thấy như kiểu có em bé di chuyển ở bụng dưới giống lúc mình mang bầu xong em bé đá hoặc trượt chân trong bụng ấy. Tôi định không nói vụ này nhưng mà tìm hiểu thì cũng có mấy bạn bị như thế. Đây chắc chắn là các cơn co thắt cơ bắp mà bác sĩ của mấy người kia nói. Có vẻ như các cơn co thắt dẽ càng dồn dập, hơn trong lúc tôi đang di chuyển, đi lại.
Tôi cũng có nhiều cảm giác rất là lạ, ví dụ như khi có ai đó nhẹ nhàng vuốt ve da cổ hoặc vai của bạn, làm bạn ớn lạnh, nổi cả da gà lên, cảm giác này dần dần lan cả xuống lưng. Tôi nhận thấy cảm giác nổi da gà này ở lưng và hai bên, cứ như kiểu là 4 vị trí khác nhau cùng có cảm giác ớn lạnh một lúc ấy. Buồn cười là tôi lại rất thích cảm giác này hahah. Thường thì vào cuối ngày khi tôi nằm xuống miếng đệm sưởi lưng để thư giãn lưng là lại có cảm giác như vậy. Thường là thế, con đâu vài thời điểm khác thi thoảng cũng có gặp. Mà tôi chỉ hút mỡ ở hai bên hông thôi nhé, không có hút mỡ ở lưng đâu.
Một cảm giác nữa là thấy đau khi làm động tác giãn cơ, duỗi căng người trước khi thức dậy. Nhớ có lần tôi đã đề cập đến vụ này rồi. Tức là khi tôi bắt đầu giãn cơ, kéo căng người thì các khối cơ bụng có cảm giác như đang bị xoắn lại, kéo lên, bó chặt lại và đau điếng, đến lúc này là đang kéo căng hết sức rồi và chính cảm giác đau đó làm tôi bật tỉnh dậy. Vì đau nên tôi phải nhanh chóng co đầu gối lên (co đến mức gót chân có thể chạm vào mông tại thời điểm này), làm như vậy là không thấy bị đau buốt nữa, nhưng vài phút sau đó sẽ vẫn bị đau âm ỉ.
Buổi sáng, sau khi đã tỉnh hẳn vì đau do căng giãn cơ, tôi thấy các khối cơ bụng của mình như đang run hoặc rung lắc lên như thể chúng đang cố gắng kéo căng ra ấy. Thật khó mô tả, nhưng nói chung là như kiểu cơ thể vẫn cần hoặc muốn được căng giãn ra nữa, nên nó run hoặc rung lên để cầu xin tôi cho nó được kéo căng hết mức. Hiện tượng này sẽ xảy ra trong vài phút cho đến khi tôi giơ hai cánh tay lên đầu, đầu gối vẫn gập và chỉ hơi kéo căng bụng ra một chút. Lúc đó cần phải hết sức cẩn thận để không xoay hoặc vặn người, vì nếu mà vặn người trong lúc đang giãn cơ thì bụng sẽ bị đau luôn.
Và tất nhiên là tôi vẫn đang đau lưng vì đi lại vẫn còn phải gù lưng, khom người mà, nhưng dù sao cũng vẫn chịu được.
3 bình luận
  • lynn3cs
    lynn3cs 2 năm trước

    Mình căng giãn cơ khá tốt và cũng chưa gặp mấy vấn đề của bạn, nhưng mỗi người mỗi khác, cuối cùng sẽ ổn cả thôi bạn ạ.

  • Ccborbon
    Ccborbon 2 năm trước

    mình cũng đã và hiện đang có những cảm giác kỳ lạ ở bụng. Thật lạ khi mọi thứ trong cơ thể chúng ta kết nối lại với nhau, chúng sẽ ổn định và nhanh chóng cải thiện.

  • SurroMommy
    SurroMommy 2 năm trước

    Mình nghĩ tất cả những gì bạn mô tả là do cơ bắp đang sửa chữa, ổn định lại, và cuối cùng sẽ hết thôi. Mình cũng có cảm giác co thắt cơ nhưng vì không đau nên cũng không ảnh hưởng gì.

5 tuần sau mổ - Đứng thẳng hơn?

Cứ nghĩ là bản thân đã đứng thẳng hơn được một chút rồi nhưng nhìn lại bức ảnh trên lại thấy đầu vẫn đang cúi cúi về phía trước. Thực sự tôi đã sẵn sàng đứng thẳng bình thường để bắt đầu hoạt động trở lại nhưng cứ lúc nào cố đứng thẳng (hai vai ngả ra sau) thì lại thấy có một lực kéo mạnh ở cơ bụng buộc tôi phải dừng lại. Hôm nay đã là 5 tuần, 2 ngày sau mổ rồi.
2 bình luận
  • justaccept
    justaccept 2 năm trước

    bạn có hối tiếc gì sau khi làm không?

    Xem 1 câu trả lời
  • Awake2014
    Awake2014 2 năm trước

    cô gái, trông bạn đã đứng thẳng hơn nhiều rồi đấy, chắc chắn trong khoảng 1,5 tuần nữa bạn sẽ đứng thẳng cao lên được thôi. Mình đọc thấy người ta bảo khoảng 6 tuần là chúng ta sẽ hồi phục được khoảng 80%, vì vậy cứ cố gắng tiếp nhé.

6 tuần sau mổ

Bây giờ tôi đã đứng khá thẳng rồi, chắc có lẽ phải được 95% rồi. Sau đợt lạnh này thời tiết ấm áp hơn nhất định tôi sẽ bắt đầu đi bộ. Tuần này tôi vẫn chưa cân nhưng chắc chắn không giảm tí nào vì ăn uống tùm lum, chẳng để ý kiêng khem gì. Chắc tuần tới sẽ phải chú ý hơn đến vụ này và hi vọng tuần tới có thể bắt đầu điều chỉnh phần còn lại của cơ thể sao cho trông cân đối với bụng hơn. Mấy ngày gần đây h bụng trông có vẻ sưng sưng, tôi cứ nghĩ rằng sáng thức dậy sẽ hết sưng như mà vẫn không hết. Bụng trông có nhỏ hơn một chút, không còn cảm giác căng chặt mỗi sáng nhưng vẫn còn sưng. Chắc chắn vài tháng nữa sẽ hết thôi.
Hai chỗ hở miệng ở vết mổ đã khép miệng và liền sẹo rồi. Tôi vẫn đang bôi kem trị sẹo Mederma, sẽ bôi cho đến buổi tái khám tuần tới với bác sĩ, lúc đó sẽ mua kem BioCorneum.
Bây giờ cảm giác đã bình thường hơn rất nhiều rồi, thật sung sướng. Đúng là đứng thẳng được một cái khác hẳn luôn. Không còn đau lưng, cũng không còn cần chườm ấm nữa  Tôi cũng có thể dọn dẹp lau chùi nhà cửa mà không phải nghỉ ngơi nhiều nữa.

1 tháng sau mổ - ảnh so sánh và ảnh chụp gần rốn

Đây là bức ảnh ghép so sánh:
Ưu điểm:
- Vùng mu đã được nâng lên
- Eo thon gọn hơn
- Rốn mới
- Bụng phẳng
- Ít vết rạn hơn
- Không còn nhiều da thừa, chảy xệ
Nhược điểm:
- Sẹo
- 1 tháng không thoải mái
Tôi muốn khẳng định rằng, phẫu thuật thực sự rất đáng. Dẫu biết tôi chắc chắn sẽ không bao giờ có được một thân hình hoàn hảo nhưng vẫn sẵn sàng chấp nhận, hài lòng vì điều đó. Mừng vì tôi có thể giảm được vài cân, săn chắc hơn và cảm giác khi mặc quần thật thoải mái với lớp da bụng săn chắc.
Cả ảnh chụp gần rốn nữa, buồn cười nhất là trông nó lệch hẳn sang một bên chứ không nằm giữa bụng vì vẫn đang bị sưng. Hôm thì nằm lệch sang bên trái hôm lại lệch sang bên phải. Nhưng tôi nghĩ chắc cuối cùng khi lành hẳn, sẹo mờ đi trông sẽ đẹp lắm.
2 bình luận
  • Flab2Flat
    Flab2Flat 2 năm trước

    Hi vọng họ cũng nâng phần mu của mình lên trong quá trình căng da bụng. Bạn có yêu cầu đặc biệt gì với họ không ạ?

    Xem 1 câu trả lời
  • Kikioctcc
    Kikioctcc 2 năm trước

    Trông đẹp quá, đúng là khác xa so với bức ảnh trước mổ nhỉ. Bác sĩ có nói ông ấy đã cắt đi bằng nào da của bạn không? Với cả các khối cơ của bạn trước đó bị giãn cách nhau bao xa? Chắc chắn là làm bụng rất đáng rồi.

    Xem 1 câu trả lời

1 tháng sau mổ - Vết mổ và đường viền lông mu

Một vấn đề nữa tôi quên nói với mọi người: vết mổ vẫn còn tê nên nhân tiện tôi nhổ luôn mấy sợi lông ở gần đó, chỗ dưới vết mổ khoảng 2,5 cm, may là nhổ chẳng cảm thấy gì luôn. Có điều lạ là tất cả những sợi lông đang cọ vào vết mổ đều quăn quăn và không có chân (nang lông ấy), không biết có phải chúng bị cắt trong khi phẫu thuật không? Hi vọng chúng sẽ biến mất luôn không mọc trở lại nữa. Có ai thấy lông mọc gần đường mổ có vấn đề gì lạ lạ không? Hoặc là có gặp tình trạng lông mọc ngược không?
3 bình luận
  • Happydayday
    Happydayday 2 năm trước

    uaxx nhớ lần đầu tiên thấy lông mu mọc lên mình thấy sốc thực sự vì nó mọc hướng về phía vết mổ. Trông rất kỳ lạ, cứ như kiểu đấy là một vùng da của đàn ông ấy. Sau đó mình phải cạo chúng đi luôn. Cũng có vài sợi mọc thẳng trên đường mổ luôn, mỗi lần chạm vào chúng là rất đau, cứ như kiểu có cái gì đó chọc vào mình từ phía trong ấy.

  • HappyWifeAL
    HappyWifeAL 2 năm trước

    mình có đọc ở vài blog thấy có mấy phụ nữ cũng bị lông mọc ngược, nhưng bác sĩ của họ bảo đó chỉ là một giai đoạn phát triển lông của họ thôi, đến gian đoạn khác sẽ mọc bình thường. Nên là của bạn chắc cũng chỉ là một vấn đề phiền phức lúc này thôi, sau này sẽ bình thường trở lại.

  • Ahunny
    Ahunny 2 năm trước

    Mình thì đang triệt lông bằng laser để hạ thấp đường viền lông mu, bác sĩ mình khuyên làm như thế, nhưng không biết là bao lâu sau khi phẫu thuật thì có thể triệt trở lại.

7 tuần sau mổ

Mấy ngày nữa là tôi được tròn 7 tuần sau mổ rồi, về cơ bản đã trở lại với thói quen sinh hoạt bình thường (trừ tập thể dục). Nhưng mà vì tôi không nằm nghỉ ngơi cả ngày nữa nên là bây giờ bị sưng nhiều lắm.
Suốt 7 tuần qua ngày nào tôi cũng quấn băng cả ngày, trừ lúc tắm, nhưng hai đêm trước vì vài lý do cảm thấy rất khó chịu nên tôi đã tháo nó ra khi nằm trên giường. Thay vào đó mua một cái đai thắt eo, nhưng chỉ thắt cái đai này khi ra khỏi nhà vì đai lúc nào cũng phẳng, không bị cuộn lại nên không có nguy cơ cuộn sâu vào xương sườn và dưới ngực tôi mỗi khi ngồi xuống. Ngoài ra tôi cũng rất thích nó vì nó mỏng, các bạn sẽ không thể phát hiện ra tôi đang mặc nó. Nhưng ngay khi về đến nhà là tôi lột nó ra luôn và quấn lại băng quấn Velcro của bác sĩ.
Một vấn đề nữa, chắc chắn các dây thần kinh đang bắt đầu kết nối lại ở bên sườn phải rồi, cảm giác nóng rát kinh khủng, như kiểu ai đó đem nung nóng một viên kẹo dẻo sau đó đặt viên kẹo đó dưới da tôi ấy. Tất cả những gì có thể làm là chà xát vùng đó để đỡ bỏng rát, nhưng chỉ được 5 giây là cảm giác đó lại quay trở lại. Mặc dù đau khó chịu nhưng cũng mừng vì cuối cùng thì những dây thần kinh này cũng kết nối trở lại rồi. Ước gì hệ thống bạch huyết cũng kết nối lại rồi, vì có cảm giác như cả ngày tôi bị sưng ấy. Có đỡ hơn một chút lúc thức dậy vào buổi sáng, được khoảng vài giờ, nhưng hầu hết là lúc nào cũng thấy sưng và chặt. Cảm giác như tôi đang mang thai được 6 tháng với lớp da bụng rất chặt chẽ, sau đó nhìn vào gương thì thấy bụng vẫn rất bẳng, chỉ là hơi phình lên một chút ở gần vết mổ thôi.
Tôi vẫn chưa bắt đầu đi bộ hay tập luyện trở lại. Đã đứng được thẳng rồi nhưng nếu đi bộ thẳng lưng thì cảm giác da và cơ bụng cực kỳ chặt luôn, với cả thời tiết mấy hôm nay cũng lạnh, lại ẩm ướt nữa. Hi vọng khoảng 1 tuần nữa sẽ ấm áp để tôi có thể ra ngoài đi bộ một chút.
Mấy ngày tới tôi sẽ quay lại gặp bác sĩ để tái khám mốc 7 tuần, cũng như mua kem trị sẹo BioCorneum, còn bây giờ vẫn đang matxa vết sẹo 2 lần một ngày bằng dầu sinh học. Hình như cũng đang có biến chuyển hay sao ấy, vì tôi thấy vết mổ đôi khi ngứa ngứa, mà cũng không chắc có đúng là ngứa không hay là lông mọc ngược hoặc chỉ khâu lòi ra? Da/mô lành lại?
1 bình luận
  • lynn3cs
    lynn3cs 2 năm trước

    trông bụng bạn đẹp lắm, sẽ phải mất một thời gian cơ thể mới chữa lành bạn ạ. Có người đã nói là ở tuần thứ 6, chúng ta chỉ mới hồi phục được 80% thôi. Về vấn đề sưng tấy, đôi khi mình cũng bị sưng nhiều khi đi lại, di chuyển nhiều hơn bình thường. Bác sĩ của mình bảo là nên uống nhiều nước sẽ giúp đỡ sưng đấy.

    Xem 2 câu trả lời

2 tháng sau mổ - kem trị sẹo mua ở chỗ bác sĩ Gill

Hôm nay tôi đến tái khám mốc 7 tuần, có hỏi mua kem trị sẹo bioCorneum nhưng ông ấy bảo loại này thường dành cho mấy vết sẹo phì đại, bị lồi lên vì nó có silicon, nhưng sẹo của mình phẳng chứ không bị như vậy, nên Gill khuyên dùng loại gel SkinMedica Scar chứa Centellin giúp làm sáng màu vết sẹo. Họ cũng chỉ cho mình cách matxa vết sẹo, dùng hai ngón tay cái đặt lên giữa đường sẹo sau đó đẩy và chà sang hai bên, lạ là khi ấn vào sẹo nó sẽ chuyển sang màu trắng. Tôi matxa 2 lần một ngày. Sau khi matxa xong, cảm giác da hơi khó chịu một chút, như kiểu keo dính còn vương lại trên da ấy, khoảng 10 phút sau mới hết dính dính.
Tôi có thể tập luyện trở lại rồi, bác sĩ bảo chỉ cần tập nhẹ nhàng, từ từ và lắng nghe cơ thể. Cũng không cần quấn băng hay mặc bất kỳ loại đai nịt bụng nào nữa nếu như không muốn.
Tôi có phản ánh vụ liên tục bụng bị sưng nhưng anh ấy bảo như thế ok, không vấn đề gì, nó sẽ như vậy trong vài tháng, cứ kệ sưng như thế, sẽ giảm và hết thôi. Gill cũng dạy tôi cách xoa bụng, miết tay từ trên xuống và hướng sang hai bên để đẩy dịch đến các hạch bạch huyết. Ông ấy bảo bây giờ vết sẹo đang chặn vào dòng chảy bình thường của chúng nên việc matxa như thế sẽ rất hữu ích.

Ảnh trước sau từ phòng khám bác sĩ

Đây là ảnh trước sau mổ tôi nhận được từ phòng khám bác sĩ, thật điên rồ khi chính bản thân đã quên đi cái bụng cũ trước đó của mình. Tôi yêu bụng mới lắm, mặc dù nó vẫn còn sưng. Sưng thì trông cũng không đến mức khủng khiếp lắm nhưng mà cảm giác rất căng chặt vào buổi tối.

8 tuần sau mổ

Đây là vài bức ảnh bụng 8 tuần sau mổ. Tôi chụp ngay sau khi ngủ dậy nên trông chỉ hơi sưng một chút. Hàng ngày nó vẫn bị sưng, buổi tối thì khá chặt. Hôm qua tôi quên bôi gel trị sẹo SkinMedica rồi, may là 7 ngày trước ngày nào cũng bôi 2 lần.
1 bình luận

9 tuần sau mổ

Không có gì khác lắm, nói chung là bụng vẫn sưng suốt cả ngày. Mấy bức ảnh này tôi chụp khoảng lúc trưa trưa, mặc dù trông cũng không to hay sưng lắm nhưng cảm giác bụng rất chặt và sưng. Nhìn mấy bức ảnh này lại thấy như kiểu ở bên hông bị phình ra, nhưng thực sự đó chỉ là xương hông thôi, khi tôi sờ vào thì thấy toàn xương với một lớp da/thịt siêu mỏng ở trên.

Hơn 2 tháng sau mổ - sưng tấy, cơ bắp ổn định lại, mô sẹo, chỉ khâu lòi ra

Sưng tấy: bụng tôi bây giờ sưng nhiều lắn, thậm chí tôi còn không thể cười to được ấy. Hôm nọ trong bữa tối có lỡ uống một ly coctail margarita, xong đến đêm phải bật dậy vì bụng sưng tấy nên căng chặt dã man. Lại phải lấy băng quấn ra quấn vào bụng mới thấy đỡ hơn rất nhiều, lần đầu tiên phải quấn lại sau nhiều tuần tháo ra. Chắc có lẽ lại phải thêm margarita vào danh sách dài ngoằng những thứ không thể ăn sau một thời gian, ak ak.
Cơ bắp đang sửa chữa ổn định lại: Tôi đã cố gắng tập một vài động tác trong bài tập lên xuống burpees nhưng chắc có lẽ cơ bụng chưa sẵn sàng. Mấy động tác nhảy kiểu ếch và nhảy khi giơ hai tay lên trần nhà tôi vẫn chưa làm được, có lẽ tập yoga sẽ dễ hơn. Tập khoảng 5, 6 lần là bụng lại như kiểu gào thét lên lên bắt phải dừng lại.
Mô sẹo: Đêm qua khi đang nằm nghiêng thì xoay người một cái để với cái gì đó từ giá đỡ bên cạnh, tự dưng có cảm giác có một lực kéo từ xương sườn chéo về vết mổ ở phía bên hông. Tôi vội vàng xoa xoa tay xung quanh vết mổ đó thì cảm giác như kiểu có một sợi dây ở dưới da ấy. Thứ duy nhất tôi có thể nghĩ ra đó là mô sẹo để lại do hút mỡ ở hai bên hông. Nhưng thực sự không nghĩ là ống hút mỡ lại được đặt qua đường đó, đâm xuyên lên trên từ phía hai bên hông. Không biết có phải họ đã làm vậy không, nhưng đúng là có một lực kéo rất mạnh như kéo một sợi dây vậy. Tôi bôi một ít dầu sinh học lên hai bên, matxa theo chuyển động tròn, hi vọng sẽ làm giãn mô vùng đó. Chỉ đau ở phía bên trái thôi. Có ai cũng bị thế này không, có gợi ý gì cho tôi không ạ?
Chỉ khâu đang lòi ra: Tôi vẫn đang matxa, chà lên vết mổ hai ngày một lần bằng kem trị sẹo, chính điều này đã làm vài cọng chỉ lòi ra. Ban đầu chúng không lộ hẳn ra hay gì cả, chỉ là tôi cảm thấy có một chỗ hơi gồ lên, xong lấy tay chà chà cậy cậy vào điểm gồ đó, rồi lấy móng tay gãi gãi thì thấy sợi chỉ lòi ra.
Tê: Bụng hiện vẫn còn tê nhưng vết mổ thì hết tê rồi. Không biết bụng sẽ tê đến bao lâu. Thật lạ khi tôi cúi xuống và thấy có cái gì đó đang đẩy vào bụng mình nhưng lại không thể cảm nhận được điều đó, tất cả chỉ vì tê.
Mãi mà thời tiết chẳng đẹp lên, vẫn cứ mưa, ẩm ướt và lạnh, muốn tập luyện để dẻo dai và khỏe khoắn hơn lắm rồi. Từ bây giờ tôi quyết định sẽ bắt đầu tập các bài tập với tạ nhẹ và tập luyện tại nhà luôn. Hi vọng mọi người đang hồi phục thật tốt nhé.
1 bình luận
  • Mionaka
    Mionaka 2 năm trước

    : trông bạn đẹp thật ấy. Mình cũng đang được 6 tuần sau mổ đây nhưng bụng vẫn còn sưng và tê lắm. Bạn có đang dùng băng trị sẹo silicon mepitac không, có hiệu quả không bạn. Mình đang dùng loại này được khoảng 3 tuần rồi.

    Xem 3 câu trả lời

2 tháng sau mổ - hắt hơi vẫn bị đau

À quên mất không thông báo với mọi người, tôi hắt hơi vẫn bị đau lắm. Không thể ngăn hắt hơi bằng cách bịt mũi được, thế nên toàn phải ôm bụng thật chặt để chuẩn bị tước khi hắt hơi. Sau đó vẫn bị đau nhưng chỉ một tí là hết, mặc dù vậy tóm lại ở thời điểm 9 tuần này hắt hơi vẫn bị đau.
2 bình luận
  • WorkinProgress
    WorkinProgress 2 năm trước

    Mình 3 tháng sau mổ rồi mà vẫn còn bị hắt hơi hành hạ đây này. Vài ngày trước hắt hơi một cái mà đau bụng suốt cả ngày hix hix

    Xem 3 câu trả lời
  • lynn3cs
    lynn3cs 2 năm trước

    ôi mình biết cảm giác này. Mình đang 8 tuần sau mổ đây, mũi họng đang bị dị ứng sắp phát điên lên. Hắt hơi một tí cũng đau kinh khủng. Đúng như bạn nói, đau đớn chỉ tính bằng giây nhưng vẫn được tính là đau ở thời điểm này, 8 tuần sau phẫu thuật.

10 tuần sau mổ

YOGA: Cuối cùng tôi cũng trở lại thói quen đi bộ của mình. Ngoài ra, còn tìm được một video tuyệt vời trên Youtube về thử thách Yoga trong 30 ngày, thật tuyệt khi làm theo và có thể từ từ kéo căng giãn cơ thể. Mấy hôm trước tôi đã sai lầm khi cố gắng tập các động tác burpee chỉ vì thiếu kiên nhẫn muốn loại bỏ bớt calo, mỡ thừa sau suốt một khoảng thời gian ì chệ sau mổ. Sau khi tập khoảng vài lần các động tác burpee, hôm sau khi đi lại thì thấy đau bụng, và hiểu ra rằng mình phải chậm lại, lắng nghe cơ thể, không phải đang ở trong một cuộc đua nên chẳng có gì phải vội vàng. Bây giờ tôi sẽ tập theo video yoga nhẹ nhàng này, mọi người có thể tìm link http://youtu.be/oBu-pQG6sTY, hoặc nếu không mở được thì gõ "Yoga With Adriene". Ngoài ra mọi người có đang dùng các loại tinh dầu không, tôi đang dùng tinh dầu Serenity & Balance của DoTerra, giúp thư giãn khá tốt ấy.
Cân nặng:
Tôi không bị tăng cân nào kể từ khi phẫu thuật, may thật đấy. Số cân nặng duy nhất giảm được là khoảng 1,5 đến 2 kg là do bác sĩ cắt bỏ khoảng chừng đó da và mỡ thừa trong lúc phẫu thuật. Hiện tại đang là 59kg. Thực ra cân nặng bao nhiêu không quan trọng, quan trọng là tôi cảm thấy khỏe mạnh và săn chắc, vì vậy thực sự bây giờ rất hào hứng bắt đầu thử thách Yoga để giúp tăng sức bền và độ săn chắc cho cơ bắp. Gần đây, thực sự tôi vẫn chưa giãn cơ, kéo căng được nhiều.
Vết sẹo: Vẫn đang matxa vết sẹo mỗi ngày với dầu sinh học, kem dưỡng trị rạn da, thậm chí là cả dầu Jojoba, bất cứ thứ gì ở gần lúc tôi muốn matxa. Cũng cố gắng thay thế luân phiên chúng vì chẳng biết cái nào hiệu quả nhất. Chỉ muốn đảm bảo mình đang làm cho mô sẹo mềm đi, nhất là ở chỗ hút mỡ. Ngoài ra sáng và tối nào tôi cũng bôi gel trị sẹo mua ở chỗ bác sĩ.
Mấy bức ảnh trên là chụp lúc sáng nay trước khi bụng bắt đầu sưng rất to, nhưng như mọi người xem hình thấy đấy, mới sáng sớm dậy nó đã sưng thế rồi thì sau đó còn sưng lên cỡ nào nữa.

2 tháng sau mổ - mặc quần jean không còn lòi cuộn mỡ nữa rồi!!!

Thật toẹt vời khi mặc quần jean mà không bị lộ ngấn mỡ chà bá ở bụng.

11 tuần sau mổ

Không chắc vết sẹo có sáng màu hơn hay không nhưng mà matxa có vẻ giúp nó bớt cứng hơn rồi đó. Chỗ đường cạnh vết sẹo thì chắc chắn phẳng rồi, nhưng ở giữa vẫn cảm thấy như có một bó mô sẹo tụ lại. Hiện tại tôi vẫn đang tiếp tục matxa hai bên hông chỗ khu vực hút mỡ bằng dầu sinh học, vẫn cảm thấy có một đường cứng cứng như sợi dây nối từ hông bên trái đến xương ức mà trước đó vẫn nghĩ đó là mô sẹo. Bên phải thì thấy bình thường hơn.
Tôi vẫn bị sưng cả ngày, ngày nào cũng vậy, chẳng vui vẻ gì nhưng tôi biết đây là một phần trong quá trình hồi phục nên sẵn sàng chấp nhận và sẽ thật kiên nhẫn.
Ở quanh rốn, trong vòng đường kính khoảng 5cm cũng vẫn bị tê. Có ai biết bao lâu thì khu vực này hết tê không ạ.
Tôi có đăng ảnh so sánh để mọi người thấy bụng tôi trông như nào lúc hoàn toàn thư giãn thả lỏng và lúc gồng/hóp cơ bụng (giống như thói quen thường làm trước khi phẫu thuật), mặc dù không phải hóp lại nữa nhưng trông có vẻ hóp vào vẫn đẹp hơn chút hihi. Nhưng đúng là nếu nhìn từ phía trước thì chẳng thấy khác biệt.
1 bình luận
  • Kikioctcc
    Kikioctcc 2 năm trước

    bụng bạn đẹp thế. Của mình cũng vẫn bị tê quanh rốn, sáng dậy cũng phẳng đét nhưng lúc tối lại sưng phình lên. Mình cũng không mặc nịt bụng nữa, nhưng lúc ngủ và tập luyện vẫn mặc. Vẫn thấy khó chịu khi ngủ vào ban đêm, chắc một phần cũng do ngực mình nữa. Thật lòng mà nói mình chẳng thấy sưng chút nào ở mấy bức ảnh bạn up, vết sẹo trông cũng rất đẹp nữa. Sẹo ở ngực của mình lại sáng màu hơn ở bụng chứ, không hiểu vì sao nữa trong khi cùng dùng một loại kem silicon. Theo bạn thì matxa có giúp ích gì không, bác sĩ của mình chưa bao giờ nói phải matxa, nhưng gần đây mình vẫn tự xoa bóp một chút, không biết có đúng kỹ thuật không nữa.

    Xem 1 câu trả lời

3 tháng sau mổ

Hôm nay tôi đã được 3 tháng sau mổ rồi nè, mừng quá, và thực lòng không một chút hối tiếc. Hi vọng với đánh giá này, tôi đã giúp mọi người hiểu rõ các vấn đề liên quan đến quy trình phẫu thuật này và giúp mọi người dễ dàng hơn khi đang cố gắng đưa ra quyết định có làm bụng hay không. Ai đó có câu hỏi cứ hỏi nhé, tôi rất sẵn sàng. Còn bây giờ là review nhé:
Ngứa vết sẹo: mấy hôm nay trên vết sẹo có mấy chỗ cứ ngứa ngứa, gãi nhưng chẳng đỡ chút nào. Khi matxa thì thấy có vẻ như vết sẹo vẫn dày và gồ ở giữa. Tôi thì nghĩ rằng có thể ngứa là do chỉ khâu hoặc lông đang cố chòi lên bề mặt. Có một chỗ trên vết sẹo bị sưng đỏ, một chỗ khác thì hơi lồi lên một chút, chỗ lồi lên này có ngứa nhưng lại không đỏ (hoặc chưa đỏ thì tôi không biết)
Quan hệ: chỉ muốn nói thêm với mọi người rằng việc này cải thiện hơn rất nhiều sau khi căng da bụng, thành bụng và vùng mu săn chắc lại. Tôi không muốn đi sâu chi tiết, nhưng nếu mọi người cần hỏi thì cứ hỏi nhé, sẵn sàng giải đáp hết.
Sưng tấy: sưng tấy gần đây có vẻ đỡ hơn rồi. Vẫn sưng vào ban đêm nhưng không đến nỗi như tháng trước nữ. Tôi vẫn đang tập các bài giãn cơ, duỗi căng ở nhà, hi vọng cuối cùng sẽ hết hẳn sưng tấy.
Sẹo: Nói chung tôi rất hài lòng với mấy vết sẹo của mình, nhất là sẹo ở rốn ấy, nó sáng màu ngay sau khi lành lại mặc dù không hề dùng kem trị sẹo. Vết mổ bên dưới có vẻ hơi vẹo nhưng cũng không vẫn đề, vẫn ok. Hai chỗ hở trên vết sẹo trước đó bây giờ đã đóng vảy, cả hai đều nằm ở phía bên trái, bây giờ có màu hồng và hơi tím tím. Cảm giác như vết sẹo khá mỏng khi tôi xoa và matxa kem dưỡng da lên vết sẹo. Phần sẹo chạy về phía xương hông ở hai bên vẫn còn hơi đau khi tôi chà vào. Ở bên phải chỗ bên hông có một nếp gấp, chắc có lẽ tôi sẽ hỏi bác sĩ xem liệu đó là cái gì. Kệ nó cũng được thôi vì chắc quần lót cũng che được nhưng mấy nay cứ nóng nực chút lại thấy nó ngứa ngứa, ví dụ như lúc tôi đang tập thể dục hoặc làm gì đó. Trông nó có vẻ nhăn hơn một chút khi tôi ngồi vì thế chắc cũng cần phải chà phẳng nó ra hoặc làm gì đó để không bị tạo nếp gấp da như thế, để khỏi bị ngứa.
Bụng vẫn có cảm giác căng chặt, mức độ căng chặt ở cơ nhiều hơn ở da. Vẫn còn hơi đau khi đang nằm mà ngồi dậy nhưng may là hắt hơn và ho không bị đau chút nào nữa.
Dưỡng da: tôi đã tự làm một số loại sữa dưỡng thể hoàn toàn tự nhiên, được cho là khá tốt cho da, các thành phần rất dễ tìm mua, bao gồm bơ hạt mỡ chưa tinh chế, dầu jojoba hoặc dầu hạnh nhân, dầu vitamin E, tinh dầu sả, tinh dầu oải hương.thành quả khá ưng ý.
Dạo này không có nhiều thông tin mới nên tôi sẽ bắt đầu cập nhật mỗi tháng thay vì mỗi tuần như trước nhé, trừ khi có gì đó hay ho xảy ra hihi.

3 tháng sau mổ - ảnh so sánh trước/sau

Yêu vùng mu mới quá cơ, sau khi được nâng lên và thặt chặt lại trông nó y chang hồi chưa mang bầu hai đứa ấy hihi.

4 tháng sau mổ

Ôi thực sự không muốn cập nhật chút nào vì tôi mới tăng thêm 2,5kg, lại mập mạp thêm. Vẫn còn tê vùng quanh rốn, không biết bao giờ mới hết. Gần đây suốt ngày quên bôi gel trị sẹo. Hôm đến tái khám bác sĩ bảo phải tiếp tục bôi và rất cần matxa cho vết sẹo. Tôi không thích cách cô bé y tá ấn vào vết sẹo, ấn và chà rất mạnh, nhưng họ bảo cần phải làm như vậy để chà mỏng phần giữa vết sẹo trên mu. Vì thế mỗi ngày tôi vẫn đang tiếp tục matxa, chà lên nó, vẫn khá là đau khi ấn và kéo căng vết sẹo ra nhưng dù sao cũng quen với việc này rồi.
1 bình luận
  • TXMom56
    TXMom56 2 năm trước

    ôi bụng bạn đẹp quá, đẹp hơn của mình luôn rồi. Mình cũng nhận được hoa hồng từ bác sĩ nhé, cảm động thực sự. Mình cũng đang hồi phục khá tốt – mỗi tội lạ là cơ bụng vẫn bị tê khi tập thể dục. Cũng tăng 2,5kg giống bạn hihi.

    Xem 1 câu trả lời

4 tháng sau mổ - ảnh rốn các giai đoạn và hoa hồng Bác sĩ Gill gửi đến

Tôi vừa làm ảnh ghép một loại các giai đoạn hồi phục rốn cho những ai thắc mắc khi nào thì trông rún bình thường. Đúng là nó thay đổi từ tuần này qua tuần khác và khoảng 8 tuần là trông có vẻ bình thường rồi. Hôm qua thật bất ngờ, tự nhiên nhận được bó hoa bác sĩ gửi đến, đẹp lắm luôn.

5 tháng sau mổ

Wow, thời gian trôi nhanh thật đấy, mọi thứ đang bắt đầu bình thường trở lại rồi mọi người ạ. Mặc dù vẫn cảm thấy bụng hơi chặt chặt, chắc phải mất thời gian làm quen với cơ bụng săn chắc sau 15 năm chúng bị kéo giãn ra. Tôi vẫn chưa giảm được số cân nặng tăng lên hồi tháng trước, hi vọng sẽ sớm thôi.
Tôi nghĩ chỗ nếp gấp da ở hông bên phải gần vết mổ có lẽ là do xương hông của tôi trồi lên, hình như không có tí mô thịt nào phủ lên nó luôn (mặc dù những chỗ khác chỗ nào cũng có akak). Không biết làm sao với mấy cái kẹp vàng vàng ở quần bơi Victoria Secret, cứ cúi xuống chúng lại đâm vào da. Bụng đã giảm sưng khá nhiều trừ bữa nào tôi ra nhà hàng ăn (rõ ràng là ăn ngoài quá nhiều muối).
À, suýt quên kể thi thoảng tôi bị đau buốt ở bụng dưới bên phải. Có thể đây chỉ là một phần trong quá trình hồi phục thôi nhưng cảm giác cứ như có cái gì đang xảy ra trong đó ấy. Thường thì sẽ đau kiểu đau buốt khi tôi nằm nghiêng và khi cố gắng ngồi dậy. Có vẻ như chỗ đấy là chỗ buồng trứng hay sao ấy. Tôi bị đau như vậy 2 tuần rồi, nếu mấy bữa nữa không hết chăc chắn tôi sẽ gọi cho bác sĩ phẫu thuật hoặc nhờ bác sĩ ở gần xem cho xem bị sao.
2 bình luận
  • Motomommy
    Motomommy 2 năm trước

    tôi cũng thấy bị đau như thế, không biết có phải là kiểu đau khi rụng trứng không?

    Xem 1 câu trả lời
  • dee1970
    dee1970 2 năm trước

    Tôi cũng bị đau như vậy ở bên phải nhé, nhưng tôi vẫn còn buồng trứng. Chắc chắn đó chỉ là một phần trong quá trình chữa lành thôi, bây giờ tôi cũng chỉ thấy đau mỗi cái này. Tôi cũng thấy đau như vậy trong 2 tuần nay, cơn đau kéo dài khoảng 2 hoặc 3 giây.

6 tháng sau mổ - đã tăng lên 3kg 

Thực sự tôi rất vui vì mình đã dám quyết định phẫu thuật, không một chút hối tiếc. Giai đoạn này tôi đang ỳ chệ quá, chẳng có động lực mà giảm cân, làm được vài ngày xong lại bỏ thành ra vẫn chưa giảm tí tẹo cân nào. Nhưng mà tôi thấy vết mổ bị nhăn nhắn dúm dúm còn lộ rõ hơn cả việc tăng cân. Một bên hông thì nhô lên trông rất kỳ cục vì tôi đã hút mỡ ở đây, chỗ mà thực sự không có nhiều mỡ lắm. Mọi người nhìn hình chắc cũng thấy hai bên hông không được mịn màng như lúc được 2 – 3 tháng nhỉ. Chủ yếu là xung quanh hông và vùng vết mổ ấy.
Ngoài ra, cơn đau nhói ở phía dưới bên phải vẫn chưa hết, nó nằm ở đúng vị trí buồng trứng và sẽ đau nếu tôi đang nằm mà ngồi dậy. 5 năm trước tôi đã cắt bỏ tử cung và bác sĩ có để lại một bên buồng chứng để duy trì sản xuất hormone, nhưng tôi không nhớ bên nào được cắt, chỗ đau có thể là mô sẹo để lại từ trước, hoặc có thể chỉ là một phần trong quá trình hồi phục sau căng da bụng, hoặc có thể không liên quan gì đến ca phẫu thuật căng da bụng của tôi. Vì nó cũng không đau đớn dữ dội lắm nên tôi vẫn chưa nói gì với bác sĩ.
Mấy bức ảnh trên chụp ngay sau khi tôi ăn trưa nên mọi người sẽ thấy phần bụng ở phía trên rốn hơi phình ra một chút. Mấy vết sẹo đang bắt đầu mờ dần rồi, có chỗ đã chuyển sang màu trắng, có chỗ vẫn còn sậm màu, vì thế chắc chắn theo thời gian cả vết sẹo sẽ mờ dần chuyển sang màu sáng thôi. Sẹo có vẻ rộng hơn một chút so với mong đợi của tôi nhưng chắc đó là do ông ấy đã kéo da rất chặt.

7 tháng sau mổ

Hôm nay tôi đã đến buổi tái khám cuối cùng để gặp bác sĩ Gill. Ông ấy bảo mọi thứ trông rất tuyệt, vết sẹo cũng đang mờ đi rất đẹp. Gill bảo, dáng bụng tôi trông rất đẹp, đều và mịn mượt. Tôi có thể bôi hoặc dùng băng dán silicon cho vết sẹo trên rốn vì trông nó có vẻ hơi mấp mô. Mặc dù người khác nhìn vào chắc sẽ khó mới thấy được, nhưng khi nhìn gần tôi có thể thấy. Tôi nói với Gill là vẫn có mấy điềm gồ gồ lên ở ngay dưới vết mổ nhưng ông ấy bảo điều đó hoàn toàn bình thường và chúng (chỉ khâu) dần dần sẽ biến mất. Bác sĩ bảo không cần đến gặp nữa nhưng nếu có vấn đề gì hoàn toàn có thể gọi thẳng cho ông ấy và ông ấy sẽ gặp tôi càng sớm càng tốt. Bác sĩ nói sưng tấy sẽ kéo dài đến thời điểm 12 tháng sau mổ nhưng tôi bảo với ông ấy rằng tôi thực sự không còn sưng nữa mà do đã tăng hơn 3 kg khi được khoảng 4 đến 5 tháng sau mổ, ông ấy bảo tốt hơn hết là nên giảm cân. Nếu ai đó còn đang lăn tăn không biết có nên phẫu thuật hay không thì tôi khuyên nên nhé. Thật sự rất sung sướng khi mặc quần áo bó sát không phải lo nổi ngấn ngồn ngộn lên nữa. Mặc dù mấy tháng đầu sau mổ cảm giác thời gian trôi qua rất chậm nhưng sau khoảng tháng thứ 5 khi sưng tấy không còn nữa là thời gian trôi rất nhanh, và mỗi ngày tôi đã không còn nghĩ nhiều về cái bụng mới này nữa, quen thuộc lắm rồi.
1 bình luận
  • GaSunShine
    GaSunShine 2 năm trước

    Ow, bụng bạn đẹp thật đấy, siêu phẳng luôn. Nằm nghiêng nó cũng phẳng thế luôn á, của mình nếu nằm nghiêng nó sẽ tròn tròn lại mặc dù không còn nhão như trước nhưng nó sẽ tròn và nhô ra phía trước một chút. Bác sĩ bảo mình cần thắt chặt bụng lại và cơ bụng mình yếu. Có lẽ ông ấy đúng, ước gì có thể giữ chặt nó lại. Rốn của bạn cũng đẹp lắm luôn. Của mình mới đầu cũng thế nhưng mà bây giờ nó đầy lên hơi phẳng với thành bụng rồi. Bác sĩ bảo nó sẽ không nhô lên cao vì mình không có mỡ ở bụng. Đúng thế thật, cảm giác như da nằm ngay trên lớp cơ bụng ấy, không hề có chút mỡ nào ở giữa hai lớp này luôn. Giờ chỉ ước nó lõm xuống thêm chút nữa.

    Xem 1 câu trả lời

8 tháng sau mổ

Thật không thể tin được sau khi vượt qua giai đoạn khó khăn ì chệ ban đầu và hài lòng với cái bụng phẳng thời gian lại trôi nhanh đến thế. Bây giờ mọi thứ với tôi thật tuyệt, có thể mặc bất cứ loại trang phục nào mà không cần lăn tăn lo lắng nếu nó quá chật sẽ bị lộ ngấn mỡ. Thật mừng vì đã dám chi tiền và quyết tâm thực hiện ca phẫu thuật này.
Vết sẹo ở bụng dưới đang dần mờ đi thành màu trắng. Hôm trước đến tái khám buổi cuối với bác sĩ, ông ấy đã chụp lại ảnh, nhìn ảnh thấy có vẻ như vết sẹo ở rốn hơi gồ lên và khá lộ vì thế bác sĩ bảo tôi bắt đầu dùng băng trị sẹo silicon để làm nó phẳng ra. Vết sẹo mổ ở bụng dưới thì phẳng lì. Kể từ sau khi phẫu thuật tôi tăng tổng cộng 5kg, nhưng hiện tôi đang áp dụng chế độ ăn kiêng và thấy khá hiệu quả, đã giảm được 3kg rồi, và sẽ tiếp tục duy trì chế độ này. Hi vọng mọi người đang hồi phục dễ dàng và thực sự yêu thích kết quả của mình. Nếu ai còn đang băn khoăn, tôi chỉ muốn nói rằng, chắc chắn bạn nên thực hiện nhé, thực sự rất đáng giá. Hãy tìm vị bác sĩ mà bạn tin tưởng hoàn toàn cho dù giá có cao hơn một chút. Tôi thực sự rất vui và biết ơn khi đã chọn đi cùng với bác sĩ Gill.

8 tháng sau mổ - ảnh so sánh trước/sau hút mỡ hai bên sườn

Đây là mấy bức ảnh trước sau hút mỡ ở hai bên sườn, mọi người nhìn ảnh chắc thấy khác biệt rõ ràng nhỉ. Bác sĩ Gill đã hút mỡ hai bên sườn, kết hợp căng da bụng và không hề mất thêm phí cho hút mỡ. Ngay trước khi phẫu thuật lúc đang vẽ đánh dấu trên mặt bác sĩ bảo ông ấy sẽ hút mỡ ở bụng trên nếu lúc kéo da xuống mà thấy ở vùng bụng đó có mỡ thừa thì sẽ hút mỡ miễn phí vùng đó luôn để kết quả đẹp và phẳng mịn hơn. Nhưng khi tôi thức dậy ông ấy bảo, sau khi chỉnh sửa cơ bụng và kéo căng lớp da xuống thì thấy không cần phải hút mỡ cho bụng trên nữa. Bác sĩ hút mỡ ở hông để tạo vòng eo cong, thon mượt hơn, hút mỡ phía hai bên hông/lưng cũng được biết là hút mỡ vùng eo đó. Nhìn góc thẳng mọi người cũng thấy khác biệt rất nhiều nhỉ. Tôi sẽ đăng cả vài bức ảnh ngay sau mổ để các bạn nhìn thấy vết bầm tím ở vùng hút mỡ.

Ảnh bầm tím ở chỗ hút mỡ từ tuần 1 sau mổ

Đây là ảnh chụp chỗ bầm tím sau hút mỡ lúc được 1 tuần, đợt trước vì lý do nào đó mà tôi không up được hihi.

9 tháng sau mổ

Không có nhiều thay đổi lắm để chia sẻ với mọi người. Vết sẹo của tôi cuối cùng cững mờ dần đi rồi, nhưng mà buồn một nỗi là lại tăng lên 62kg rồi mọi người ơi. Tôi cao có m57 thôi nên sẽ cố gắng tiếp tục giảm xuống 58 kg thôi. Bây giờ phần bụng ở trên vết sẹo có hơi phình lên một chút, có vẻ có một chút xíu mỡ, nhưng chỉ cần giảm cân là sẽ loại bỏ được chúng, nói chung tôi hoàn toàn hài lòng. Yêu cái bụng mới lắm luôn, không bao giờ phải suy nghĩ về việc nó sẽ lòi qua quần và chảy xuống nữa. Hiện tôi vẫn đang dùng bơ hữu cơ Shea, dầu dừa và một vài loại dầu khác. Bác sĩ bảo phải kiên nhẫn, sẽ mất khoảng 1 năm mới thấy được kết quả cuối cùng, thậm chí sau khoảng thời gian này vết sẹo vẫn sẽ tiếp tục mờ dần đi.
1 bình luận
  • eladelad42
    eladelad42 2 năm trước

    Đẹp lắm bạn ạ, bây giờ là hết hẳn không bị đau bụng hay đau vùng hút mỡ rồi à bạn. Bạn có thể uốn cong lưng, giãn cơ, vươn vai và tập luyện như trước khi phẫu thuật chưa?

    Xem 1 câu trả lời

10 tháng sau mổ

Tôi đã được 10 tháng sau mổ rồi, vẫn yêu nó lắm. Chỉ còn một thứ chờ đợi duy nhất bây giờ là cảm giác. Tôi vẫn còn tê vùng quanh rốn và vết mổ, cảm giác rất lạ. Nếu lấy ngón tay hoặc cây bút chì nhẹ nhàng chà lên từ phía hông thì có thể cảm nhận chính xác từng vị trí có cảm giác. Tôi đã dùng một cây bút và đánh dấu chấm ở từng vị trí, sau đó nối những dấu chấm này thành một đường quanh rốn, vì vậy mọi người nhìn hình có thể thấy được vị trí hiện tôi vẫn chưa có cảm giác trở lại. Thi thoảng tôi thấy có cảm giác như bị châm rất lạ ở bên dưới vết sẹo khi chà xát, xoa bóp vào hai bên đường sẹo. Khi xoa ở hai bên sườn thì cảm giác bị châm lại xuất hiện ở ngay phía trên đùi. Hi vọng sau 1 năm sẽ lấy lại được hoàn toàn cảm giác. Tôi đọc ở đâu đó mọi người bảo sẽ phải mất một năm hoặc lâu hơn, và thậm chí có người cũng không lấy lại được cảm giác, mặc dù kêt quả phẫu thuật thực sự rất đáng.
2 bình luận
  • Yoursobeautiful72
    Yoursobeautiful72 2 năm trước

    mình được gần 7 tháng sau mổ, cũng có cảm giác lạ lạ như bị châm khi mình chà hoặc xoa vào đường mổ, chủ yếu là ở bên trái. Hi vọng sau 1 năm nó sẽ biến mất. Mỗi tháng mình đều thấy những thay đổi với cơ thể, điều đó chắc hẳn cũng xảy ra với bạn. Trông bạn bây giờ đẹp lắm. Chúc mừng nhé.

  • 2BigBabies
    2BigBabies 2 năm trước

    tôi cũng không có cảm giác ở vị trí giống của bạn. Nghi là sẽ chẳng lấy lại cảm giác ở đó được nữa. Tôi cũng bị mất cảm giác ở quanh vị trí vết sẹo sau sinh mổ và mãi cũng chẳng lấy lại được. Bạn có dáng người đồng hồ cát trông đẹp lắm.

Ảnh 11 tháng sau mổ

Không có nhiều thông tin mới cập nhật cho mọi người. Tôi vẫn bị tăng cân, không thể có động lực mà tập luyện mỗi ngày. Ngày càng hài lòng và không một chút hối hận khi đã làm phẫu thuật.

11 tháng sau mổ - ảnh so sánh, cận cảnh vết sẹo

Tôi chỉ muốn up vài bức ảnh so sánh chụp cận cảnh vết sẹo để mọi người biết đường sẹo ban đầu nằm ở đâu, sau đó mới bị kéo giãn ra. Mọi người khi làm hãy có kỳ vọng thực tế nhé và nên biết một điều rằng mặc dù bạn sẽ rất hạnh phúc khi loại bỏ được cuộn mỡ thừa đổi lại là thành bụng phẳng lỳ nhưng sẽ có một cái gì đó khác không thực sự hoàn hảo, ví dụ như vết sẹo chẳng hạn. Nhưng với tôi, tôi thực sự không để tâm cho dù vết sẹo có hơi bị xếch hoặc là nó tạo ra vài vết rạn da mới. Bây giờ vết sẹo đã mờ dần thành một đường trắng, bên trái rộng hơn một chút và có một vài vết rạn da rộng.
1 bình luận
  • dee1970
    dee1970 2 năm trước

    ôi chào nhé, bạn có lẽ là một trong những kết quả căng da bụng đẹp nhất ở đây ấy. Mọi thứ bây giờ thế nào rồi bạn. Tuần này mình cảm thất rất chặt khi đứng thẳng, bạn có thấy thế lúc được 9 tháng không.

    Xem 1 câu trả lời

1 năm sau căng da bụng

Vâng chúng ta đã đến rồi, chính xác là 1 năm sau mổ. Tôi có chụp vài bức ảnh cận cảnh vết sẹo, chúng đang mờ đi khá đẹp.
Vùng quanh rốn và chỗ vết mổ vẫn còn bị tê. Thi thoảng vẫn bị ngứa vài chỗ ở ngay dưới vết sẹo, nếu gãi vào thì lại lòi lên một sợi lông mọc ngược màu đen nhu nhú ra. Sori vì hơi thô thiển nhưng mà tôi chỉ muốn nhấn mạnh vì đây có thể là vấn đề mà chúng ta luôn phải đối mặt sau khi căng da bụng, trước đây tôi chẳng bao giờ có lông mọc ngược ở vùng này.
Khi tôi vươn hai cánh tay qua đầu, vươn cao nhất có thể (lúc tập yoga), vùng da ờ bụng dưới, nhất là phần da ở xương hông (chỗ nhô ra) vẫn có cảm giác rất căng. Chắc có lẽ tôi đã vô tình kéo căng nó làm bị rạn một vết mới. Nếu bạn nhìn kỹ vào bức ảnh chụp cận vết sẹo thì sẽ thấy một đường nhỏ màu nâu nhạt ở trên vết sẹo mổ.
Tôi vẫn tăng cân (63,5 kg, 1m58, 36 tuổi) và vẫn đang nỗ lực giảm cân hihi. Nhìn ảnh bụng mọi người sẽ không thể nhận ra tôi tăng cân đâu, tăng nhiều ở đùi và ngực hơn ấy.
Với những bạn đang cân nhắc quyết định phẫu thuật, tôi khuyên các bạn dù thế nào cũng nên có những kỳ vọng thực tế. Bạn có thể sẽ trải qua những cung bậc cảm xúc thay đổi liên tục sau khi phẫu thuật, và cũng đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ cần phẫu thuật căng da bụng là có thể khắc phục được tất cả những vấn đề bạn đang gặp phải và bạn sẽ không bao giờ tăng cân trở lại, không phải đâu nhé. Ngoài ra, cuối cùng có thể bạn sẽ có một vết sẹo không hoàn hảo, bụng của bạn có thể không phẳng lỳ, có thể nó vẫn hơi tròn tròn nhô ra phía trước một chút (trừ khi cơ thể bạn có rất ít mỡ). Bản thân tôi cho đến giờ phút này cũng chưa một lần hối hận, tôi nghĩ sự đánh đổi là hoàn toàn xứng đáng. Tương lai tôi còn muốn làm cả ngực nữa cơ hihi.

1 năm 3 tháng sau mổ

Tôi vẫn tuân thủ theo yêu cầu của bác sĩ, đợi cả năm cho vết sẹo lành lại và che chắn không để nó trực tiếp dưới ánh nắng mặt trời. Dán băng silicon lên vết sẹo, thậm chí còn lấy cả một chiếc gối che lên bụng, mặc bikini tắm nắng và bổ sung vitamin từ ánh nắng mặt trời cùng một ly sinh tố trái cây, thật không có gì tuyệt hơn. Không có nhiều thay đổi nên chỉ up ảnh thôi nhé.

Hơn 1 năm sau mổ - sẹo rốn

Chụp một bức cận cảnh vết sẹo rốn trong khi đang tắm nắng.

1 năm 5 tháng sau mổ

Đã được gần 1 năm rưỡi sau mổ rồi, mấy vết sẹo của tôi cuối cùng cũng mờ thành những đường màu trắng nhưng có vẻ vết sẹo rốn gần đây hơi phình và rộng hơn một chút. Nên là nhìn nó cỏ vẻ lộ hơn. Tôi đã bắt đầu dùng lại miếng dán trị sẹo silicon để xem liệu có thể làm phẳng vết sẹo đang hơi gồ lên này không. Không biết có phải nó gồ lên là do tôi chụp lúc đang nằm tắm nắng hay không, hay là do tôi tăng cân nhỉ, chẳng biết nữa. Dù sao cũng không tệ đến mức ai cũng có thể nhìn thấy nó từ xa. Không biết mấy cái băng dán silicon này có giúp được gì không, có gì tôi sẽ cập nhật sau vậy.
Vùng giữa rốn và vết mổ bụng dưới của tôi vẫn còn tê lắm, nằm trên rốn và về phía hai bên hông khoảng 5cm. Tại thời điểm này tôi có thể khẳng định khá chắc chắn rằng chúng sẽ như vậy luôn, dù sao thì tôi cũng vẫn ok với nó.

1 năm 7 tháng sau mổ

Chào mọi người, cuối cùng thì cũng giảm được vài cân, mặc quần áo cảm thấy dễ chịu hơn khá nhiều. Tôi vẫn còn tê vùng quanh vết mổ và rốn, nhưng có một hôm sau khi ăn một ít bỏng ngô mặn ở rạp chiếu phim, tự dưng lại có cảm giác bị châm chích ở bụng, lần đâu tiên có cảm giác này. Như kiểu nó bị sưng lên do ăn muối vào ấy.
2 bình luận
  • Ahbod
    Ahbod 2 năm trước

    trông bạn đẹp thật đấy. Hi vọng khi có thể bắt đầu tập luyện nhiều hơn và áp dụng chế độ ăn uống tốt hơn mình cũng có thể giảm được từ 5 đến 7 kg. Hình như của mình vẫn còn hơi sưng một chút, được 7 tuần 3 ngày rồi. Của bạn thời điểm này như nào ạ?

    Xem 1 câu trả lời
  • USMCMoM
    USMCMoM 2 năm trước

    Của bạn trông đẹp lắm. Bạn có thể nói chi tiết về các xét nghiệm hormone mà bác sĩ đã làm để giúp bạn bình thường trở lại và sau đó có thể giảm cân được không ạ. Có phải bác sĩ bình thường cũng làm việc này được không?

    Xem 1 câu trả lời

1 năm 10 tháng sau mổ

Không có nhiều thông tin mới lắm. Đây là vài bức ảnh chụp bụng và vết sẹo của mình sau 1 năm 10 tháng nhé.
1 bình luận
  • jlgab345
    jlgab345 2 năm trước

    đẹp thật í, mình vẫn tê dã man vùng giữa rốn và vết sẹo. Ngay cả vết sẹo cũng bị tê một phần, nên là gãi vào cảm giác rất lạ.

    Xem 1 câu trả lời

2 năm sau mổ

Chào các cô gái, mình được 2 năm rồi đây. Không có gì thay đổi, vẫn còn tê vùng quanh rốn, vẫn nặng 60kg. Vài ngày trước con mèo cào bụng mà mình chũng chẳng cảm thấy gì, mãi đến lúc đi tắm mới biết.

2 năm 9 tháng sau mổ

Chào mọi người, mọi thứ vẫn khá giống với lần cập nhật trước. Vẫn tê vùng quanh rốn, cân nặng giảm xuống được khoảng 1-2 kg rồi, còn cỡ 58 kg. Vài tháng nữa thôi là tôi sẽ được 3 năm. Nhanh thật ấy.

3 năm sau mổ - có nên triệt lông vùng kín bằng laser không

Mọi người cho tôi xin ý kiến có nên triệt lông vùng kín bằng laser không, tôi đã triệt ở nách, và thực sự rất hài lòng. Thật ra lý do chính là vì vết sẹo chạm luôn vào đường viền lông mu, nên tôi muốn vùng này sạch sẽ hơn một chút. Xin cho tôi ý kiến, nên triệt sạch luôn hay để lại một chút nhỉ.
1 bình luận
  • janalei23
    janalei23 2 năm trước

    mình đã triệt lông bằng laser ở ùng kín nè, mình thì quyết định để lại một chút và rất hài lòng vì đã làm vậy. Mình làm cách đây 15 năm rồi, làm đỉnh mu, hai bên và phía môi âm hộ. Vì thế chỉ còn một nhúm nhỏ phía trước, mình để nó ngắn thôi và vui vì có một chút ở đó. Cảm giác nếu triệt hết đi thì chẳng khác gì một cô bé 10 tuổi haha. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của mình, rất nhiều người thích triệt hết luôn mà.

    Xem 2 câu trả lời

4 năm sau mổ

Vài bức ảnh cập nhật thời điểm 4 năm sau mổ nhé. Tôi đã quyết định triệt lông bằng laser vùng bikini, nên là gần vết sẹo không còn lông nữa. Thực sự rất hài lòng. Vết sẹo mờ đi nhiều lắm rồi, bụng vẫn đẹp, vẫn rất yêu nó. Thực sự phẫu thuật làm bụng là quyết định đúng đắn nhất của tôi, kết quả thực sự xứng đáng. Chúc mọi người hồi phục vui vẻ và đạt kết quả đẹp nhất nhé.


5 out of 5 stars Đánh giá tổng thể
5 out of 5 stars Trả lời các câu hỏi
5 out of 5 stars Chăm sóc sau và theo dõi
5 out of 5 stars Thời gian dành cho bạn
5 out of 5 stars Điện thoại hoặc email phản hồi
5 out of 5 stars Nhân viên chuyên nghiệp và lịch sự
5 out of 5 stars Quá trình thanh toán
5 out of 5 stars Thời gian chờ
Thành viên
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây