Căng da mặt để khắc phục má chảy xệ

61 tuổi

Thực sự tôi cảm thấy bản thân mình như mới chỉ 45 thôi thế mà đã 61 tuổi rồi. Được cái da tôi khá căng và không có nhiều nếp nhăn, chỉ có ít vết chân chim ở đuôi mắt thôi. Sau khi được bác sĩ tư vấn, tôi quyết định sẽ căng da vùng mặt dưới và cấy mỡ tự thân. Ca phẫu thuật của tôi là vào thứ Sáu này, có nghĩa là còn 4 ngày nữa. Tôi đã lên kế hoạch phẫu thuật từ khá lâu rồi nhưng đến gần đây mới thực hiện được.
Vì muốn riêng tư nên có lẽ tôi không đăng ảnh chụp toàn mặt mà chỉ chụp từ mũi trở xuống thôi. Mọi người thông cảm nhé. Nhưng mà tôi cũng chỉ căng da phần dưới của mặt thôi nên chắc chỉ cần thế là đủ rồi nhỉ. Tôi không muốn bị nhiều người quen phát hiện rồi bàn tán sau lưng vì không phải ai cũng hiểu và ủng hộ việc phẫu thuật thẩm mỹ mà. Chỉ cần người nhà tôi biết và ủng hộ là được rồi.
Tôi cảm thấy hơi lo và mấy hôm nay thường suy nghĩ liên tục về ca phẫu thuật sắp tới, không biết kết quả sẽ ra sao nữa. Vì không cần gây mê toàn thân nên tôi hơi lo về việc mình vẫn tỉnh táo trong suốt thời gian làm phẫu thuật nhưng bác sĩ bảo là sẽ được uống thuốc an thần và tiêm thuốc gây tê nên không cần lo, thời gian phục hồi cũng nhanh chóng và dễ dàng hơn so với gây mê toàn thân.

Ảnh trước khi căng da mặt – còn cách ngày phẫu thuật hai ngày

Đây là mấy tấm ảnh chụp phần dưới của khuôn mặt để so sánh với sau này. Tôi vẫn đang tranh thủ hoàn thành nốt công việc trước thứ Sáu và chuẩn bị những thứ cần thiết cho giai đoạn hồi phục.

Ngày phẫu thuật đã đến

Hôm nay lúc ngủ dậy tôi cảm thấy hơi lo nên có hơi đau dạ dày một tí (lần nào lo lắng, căng thẳng tôi cũng bị như thế). Hiện tượng này bắt đầu từ tối qua và tôi còn bắt đầu nghĩ không biết có thật sự cần phải phẫu thuật không nữa. Đến tận sáng nay thi thoảng suy nghĩ ấy vẫn xuất hiện trong đầu tôi nhưng rồi khi nhìn vào gương, ngắm kỹ gương mặt chảy xệ, má hóp thì tôi mới hạ quyết tâm nhất định phải phẫu thuật. Tôi không muốn phải mang khuôn mặt già nua này nữa. Tôi vừa mới uống thuốc theo hướng dẫn của bác sĩ xong (cả Valium nữa) và chuẩn bị lên đường đến bệnh viện đây. Khi nào về tôi sẽ cập nhật tiếp nhé nhưng chắc cũng còn phụ thuộc vào tình hình lúc đấy nữa.

Ngày thứ hai

Tôi tính ngày phẫu thuật là ngày đầu tiên nên hôm nay là ngày thứ hai (có nghĩa là một ngày sau phẫu thuật). Ca phẫu thuật diễn ra rất thuận lợi. Trước đấy tôi có uống 3 viên Valium thì không còn lo lắng chút nào nữa cả. Sau đó bác sĩ còn tiêm Lidocaine trước khi bắt đầu và cứ khi nào tôi kêu đau là lại tiêm thêm nên tôi hầu như chẳng hề thấy đau đớn gì. Đầu tiên bác sĩ tiến hành cấy mỡ tự thân trước. Mỡ được hút ra từ bên dưới lưng và hai bên hông rồi tiêm vào một số chỗ trên mặt. Sau đó là đến căng da mặt. Ca phẫu thuật kéo dài khoảng 3 tiếng rưỡi, theo tôi thấy thì có vẻ bác sĩ thao tác rất tỉ mỉ, cả trong lúc phẫu thuật và lúc khâu vết mổ. Bác sĩ còn đốt điện tất cả các vết mổ khi khâu nữa. Tôi cảm thấy hơi kỳ khi vẫn còn tỉnh táo trong lúc bác sĩ kéo căng da rồi khâu nhưng mà vì có uống Valium rồi nên không hề thấy đau. Đêm qua tôi bắt đầu lên cơn sốt nên nôn sạch đồ ăn trong bụng. Vì chỉ gây tê nên chắc không phải do tác dụng phụ của thuốc gây mê toàn thân mà khả năng là do lúc thuốc tê hết tác dụng, mặt tôi tự nhiên bị nóng rát nên tôi đã uống gấp đôi liều thuốc giảm đau. Hoặc cũng có thể là cơ thể tôi bị sốc và chưa quen với thay đổi sau phẫu thuật. Bây giờ thì tôi thấy đỡ hơn rồi. Mặc dù vẫn chưa muốn ăn uống gì nhưng vẫn phải cố ăn để còn uống thuốc và lấy lại sức nữa.
Sáng nay tôi mới quay lại tái khám lần đầu tiên. Sau khi bác sĩ tháo ống dẫn lưu và kiểm tra cẩn thận thì có dặn tôi nên giảm liều thuốc giảm đau xuống, có thể uống thêm Ibuprofen nếu cần và quay lại vào thứ Năm để tháo ghim với chỉ khâu. Ngoài lưu ý phải cẩn thận khi tắm gội ra thì cũng không có yêu cầu đặc biệt nào về việc vệ sinh vết mổ cả. Cũng không cần bôi thuốc mỡ hoặc kem lên các vết mổ. Có lẽ là do các vết mổ đều đã được đốt điện nên không cần chăm sóc nữa. Từ lúc phẫu thuật xong vùng bầm tím bắt đầu từ cổ rồi lan dần lên trên cằm và mặt. Sưng ở dưới mắt và gò má có vẻ như đã bắt đầu xẹp rồi. Nhưng mà đêm qua cứ cách khoảng một tiếng tôi lại tỉnh vì đau và cũng không thoải mái do phải kê cao đầu, rồi lại còn bị ốm nữa nên tôi bật khóc mọi người ạ, đột nhiên thấy hối hận vì bỗng dưng lại đi phẫu thuật để rồi khổ thế này. Chồng tôi cứ phải an ủi là rồi sẽ ổn, phẫu thuật xong kiểu gì cũng sẽ đẹp nên cố chịu khó một chút.
Tôi có post cả ảnh chụp hôm qua và hôm nay. Tôi thấy bụng vẫn chưa được khỏe lắm nhưng sẽ cố gắng cập nhật tình hình đều đặn mỗi ngày cho mọi người nhé.

Ngày thứ ba

Hôm nay tôi cảm thấy đỡ hơn rất nhiều rồi nên chỉ cần uống 1 viên thuốc giảm đau hydrocodone sau mỗi 4 - 5 tiếng thôi. Hôm qua tôi đi tái khám về thì uống một viên Valium xong là ngủ suốt cả buổi sáng luôn. Còn ban đêm thì không cần đến Valium nữa mà chỉ cần uống nửa viên thuốc ngủ, sau khoảng tiếng rưỡi là ngủ ngon giấc, chỉ tình lại đúng một lần để đi vệ sinh và uống thêm một viên thuốc giảm đau nữa thôi. Sau đấy thì tôi ngủ thêm được vài tiếng đồng hồ nữa nên lúc dậy tinh thần rất thoải mái. Hôm qua bác sĩ có bảo tôi là không cần phải kê cao đầu, thân trên nữa mà có thể ngủ như bình thường được. Thế nên tôi chỉ kê có hai cái gối thay vì 3, 4 cái như hai đêm trước. Đúng là nằm thấp xuống thoải mái hơn thật. Bác sĩ còn dặn kĩ là không được chườm đá hay chườm lạnh và như tôi có nói trong bài trước, tôi cũng không cần bôi thuốc mỡ hay chăm sóc vết thương cầu kì gì cả. Tôi không hỏi nhưng đoán là vì bác sĩ đã đốt điện để hàn kín miệng vết mổ rồi nên không cần chăm sóc kỹ nữa. Tôi vẫn dùng túi chườm lạnh ở trên đầu vì thi thoảng có bị đau đầu nhưng không chườm trực tiếp lên vết mổ. Đến sáng nay có hơi bầm tím nặng hơn hôm qua, còn ngoài ra thì cũng không có gì thay đổi mấy cả.

Ngày thứ tư

Hôm nay cổ vẫn còn bầm tím khá nặng và còn tiếp tục lan rộng lên trên mặt nhưng tôi hiểu đó cũng là điều bình thường. Ngoài ra cổ cũng có cảm giác rất căng nữa. Tôi vẫn còn đau, tuy không đến nỗi quá kinh khủng nhưng vẫn uống thuốc giảm đau cho dễ chịu và hoạt động được bình thường. Mức độ sưng đang giảm dần theo từng ngày, đặc biệt là ở vùng má. Tôi biết là sau phẫu thuật sẽ bị tê trong thời gian khá dài nhưng kì lạ ở chỗ là bây giờ mấy chỗ tê lại còn có cả cảm giác ngứa nữa. Có lẽ là mấy chỗ đấy đang bắt đầu có cảm giác trở lại.
Thứ Năm này tôi sẽ quay lại viện để tháo ghim. Trước đây sau khi sinh mổ xong tôi cũng đã từng được tháo ghim rồi và lúc đấy không hề dễ chịu tí nào nhưng vẫn hi vọng là lần này sẽ không đến nỗi thế. Tôi đang tự lái xe nên không còn uống thuốc giảm đau nữa. Hôm nay tôi muốn dắt chó ra ngoài đi dạo một chút nhưng lại ngại vì lo khuôn mặt sưng to tướng với cái cổ bầm tím của mình sẽ dọa người khác sợ chết khiếp mất. Mà nếu quàng khăn và đội mũ thì lại nóng nên thôi để thêm một thời gian nữa vậy.
Giờ tôi chuẩn bị đi tắm và định là sẽ cậy thử vảy ở vết mổ đằng trước tai xem sao. Hôm nay tâm trạng của tôi rất tốt, cảm ơn mọi người đã cổ vũ, động viên nhé. Bao giờ có tiến triển thêm và ổn định tôi sẽ lại đăng bài tiếp và kèm theo ảnh nhé. Còn hôm nay tôi không đăng ảnh vì cũng chẳng có gì thay đổi nhiều so với ngày hôm qua cả.
1 bình luận
mog923

mog923 - Em thì chẳng để được vảy ở vết mổ như chị đâu. Lúc vết mổ lên vảy một tí thôi là em đã dùng thuốc mỡ Polysporin mát-xa lên rồi, sau mấy hôm thì thấy lành lại khá nhanh mà cũng không để lại sẹo nữa. Thế nên là em nghĩ vảy cứng sẽ làm hình thành sẹo. Tiện đây cho em hỏi ghim bấm của chị nằm ở chỗ nào thế?

Thích Trả lời 2 năm trước

Cấy mỡ tự thân....

Quên mất không nhắc đến mấy chỗ cấy mỡ tự thân. Tôi thấy không có nhiều người review về phương pháp này nên tôi sẽ chia sẻ với mọi người vậy nhé. Bác sĩ lấy mỡ từ lưng dưới và hai bên hông theo yêu cầu của tôi. Vì mấy chỗ đấy có nhiều mỡ thừa nên tôi muốn tiện thể giảm luôn. Mặc dù các chỗ đưa ống vào hút mỡ chỉ rất nhỏ thôi nhưng bây giờ tôi thấy vẫn hơi đau nhức. Vì bây giờ cổ tôi vẫn còn cứng nên không thể ngoái đầu lại nhìn ra đằng sau được nhưng chồng tôi bảo gần như chẳng nhìn thấy mấy chỗ hút mỡ đâu. Nhưng mà hai bên sườn vẫn có các vết bầm tím và đau nữa. Trong mấy hôm đầu sau phẫu thuật thực sự rất khó cử động nếu không uống thuốc giảm đau và nếu không kê gối bên dưới thì còn chẳng ngồi nổi nữa. Bây giờ, sang ngày thứ 4, mặc dù vẫn còn đau và da còn nhạy cảm nhưng có vẻ đang đỡ dần rồi.

Ngày thứ sáu

Vùng bầm tím lại trở nên sẫm hơn và còn lan rộng xuống ngực, lên trên hàm và sắp lên đến tận tai nữa. Mặc dù phần lan rộng đã chuyển sang màu vàng nhưng chỗ bên dưới cằm và ở trên cổ thì vẫn còn tím chứ chưa hề có dấu hiệu gì là sẽ tan đi cả. Đành phải kiên nhẫn thôi. Dưới mắt vẫn còn sưng và đau nhức (chủ yếu là ở gò má) từ sau khi cấy mỡ. Nhưng mà mới chưa được một tuần nên bị thế cũng là bình thường thôi. Có nhiều người phẫu thuật xong mà chẳng bị bầm hay sưng mấy, ước gì tôi cũng được như thế nhỉ.
Hơi tế nhị một xíu nhưng tôi vẫn muốn chia sẻ với mọi người cái này. Đến tận sáng nay tôi mới đi “nặng” lần đầu tiên kể từ hôm phẫu thuật đến giờ mặc dù đã uống thuốc trị táo bón hai lần một ngày và tăng gấp đôi lượng Ma-giê (trước đây tôi thường phải uống mới đi ngoài bình thường được). Tôi cũng ăn nhiều hoa quả, rau xanh và chất xơ nữa nhưng vẫn không tác dụng mấy. Tôi nghĩ mấy loại thuốc giảm đau gây táo bón. Sáng nay tôi còn tưởng sắp phải dùng đến thuốc đạn cơ nhưng may quá cuối cùng lại không cần nữa.
Tôi có đăng kèm ảnh chụp sáng nay, mong là trong 4 đến 5 ngày tới sẽ có tiến triển rõ rệt.

Hơi nản

Sang đến ngày thứ 7 rồi mà mặt vẫn còn bị sưng còn cổ thì vẫn bầm tím khủng khiếp. Xem ảnh hôm qua là mọi người có thể thấy vết bầm sẫm và rộng như thế nào. Tôi thấy nhiều người sau khi căng da mặt đến ngày thứ 5, 6, 7 hoặc 9 là đã không còn thấy bị bầm tím và chỉ sưng rất nhẹ, đúng là khó tin thật.
Sáng nay tôi sẽ đến gặp bác sĩ để tháo ghim (có thể là cả chỉ nữa). Tôi sẽ hỏi bác sĩ về tình trạng bầm tím xem tại sao tôi lại bị bầm nặng trong thời gian dài như thế. Với tốc độ này, tôi nghĩ sau 2 – 3 tuần nữa cũng chẳng ra ngoài được mất.
1 bình luận
Connie56

Connie56 - Em từng chăm sóc chị em sau khi căng da mặt và chị em cũng bị bầm tím rất nặng. Dù có chườm đá hay thử đủ cách vẫn không đỡ, đặc biệt là vùng cổ. Nhưng mà sau một tháng là đỡ hẳn và cổ cũng căng hẳn ra. Thế nên chị cứ yên tâm nhé

Thích Trả lời 2 năm trước

Ngày thứ 7 - Đã đi tái khám về

Tôi vừa mới đi tái khám về đây. Quá trình tháo ghim diễn ra suôn sẻ, không có vấn đề gì cả. Bác sĩ bảo bầm tím như thế này là điều bình thường. Có người bầm ít có người bầm nhiều. Sau khoảng 2 tuần nữa tôi sẽ lại đến kiểm tra lần nữa, hi vọng đến lúc đấy sẽ không cần đeo kính đen và đội mũ rộng vành để che mặt nữa.

Tai không cân – 8 ngày sau phẫu thuật

Hôm nay lúc soi gương tôi mới phát hiện ra là một bên dái tai lớn hơn nhiều so với bên còn lại. Trông đến là buồn cười, tôi có chụp ảnh lại nhưng trông không được rõ lắm nên thôi không đăng lên nữa. Nhưng mà tôi không thấy đau tai lắm, chắc do đêm qua bị sưng lên thôi.

Ngày thứ 12

Đây là mấy tấm ảnh tôi chụp từ ngày hôm qua để mọi người thấy sự thay đổi ở mấy chỗ bầm tím và sưng. Bây giờ đã đỡ sưng hơn nhiều rồi nhưng vẫn còn bị sưng, đặc biệt là ở mặt bên trái. Mấy vết bầm tím đã di chuyển xuống ngực và những chỗ mà trước đây có màu vàng ở đằng trước tai giờ lại chuyển màu tím đen. Bù lại, giờ tôi có thể nhìn thấy gò má, cổ và đường viền hàm dưới rõ hơn rồi và thấy hoàn toàn hài lòng. Sau lần phẫu thuật này mới phát hiện ra tôi là người rất dễ sưng, bầm tím và hồi phục chậm hơn người khác mọi người ạ.
Tôi sẽ dùng gel Arnica để bôi trực tiếp lên mấy chỗ bầm xem sao. Trước tôi có thử Arnica dạng uống trong gần 2 tuần rồi thì thấy cũng hiệu quả nhưng chỉ rất nhỏ thôi mà ngoài ra còn ăn nhiều dứa nữa nên cũng chẳng biết hiệu quả là nhờ cái nào. Chắc chắn gel Arnica sẽ có hiệu quả hơn vì tôi từng dùng rồi nhưng mà mấy hôm trước tôi vẫn không muốn bôi bất cứ thứ gì lên mặt và cổ cả. Bây giờ bầm nặng quá thì mới phải dùng thôi.
Mặc dù có đỡ bầm hơn rồi nhưng mà tôi vẫn chưa muốn đi ra ngoài. Dù có trang điểm thì cũng chỉ che được phần mặt thôi còn cổ với cằm thì vẫn phải quàng khăn mà trời thì nóng quá.

Che khuyết điểm

Hôm qua tôi có ghé qua hàng mỹ phẩm chọn che khuyết điểm để che đi mấy chỗ bầm nhưng mà thử mãi cũng chẳng tìm được loại nào che được ổn ổn một tí cả. Chắc là phải chờ một thời gian nữa cho tan bớt máu bầm rồi thử lại sau. Tóm lại, che khuyết điểm chỉ có tác dụng cho những người bị bầm nhẹ thôi. Nếu bầm sẫm quá thì phải bôi lớp kem che khuyết điểm dày mà nếu nhìn gần thì ghê lắm.
Hiện tôi vẫn đang bôi gel Arnica và kem dưỡng ẩm nhưng da vẫn bị bong tróc, trông cứ như là bị cháy nắng ấy. Dạo này tôi ngủ rất nhiều mà theo lời bác sĩ thì như thế là tốt.

Đi bộ lần đầu sau phẫu thuật

Sáng nay tôi vừa mới dắt chó ra ngoài đi dạo xong. Tôi có đeo kính râm lớn và đội mũ rộng vành để tránh cho mọi người nhìn thấy vùng cổ và ngực bầm tím của tôi, lúc đầu cứ sợ gặp người quen nhưng mà may quá cũng chẳng gặp ai cả. Suốt mấy hôm rồi ngoài lúc đến bệnh viện tháo ghim ra và đến mấy chỗ bằng oto ra còn lại thì cứ ở trong nhà nên bây giờ được ra ngoài thấy thư giãn và nhẹ nhõm hẳn.
Tự nhiên một bên cổ của tôi lại phát sinh vấn đề mới mọi người ạ. Một buổi sáng tôi ngủ dậy đột nhiên có cảm giác đau như thể bị chuột rút ở một bên cổ và cả ở đằng trước nữa. Lúc ngáp lại càng đau hơn nữa nên mỗi khi muốn ngáp tôi cứ phải cố ngậm miệng lại. Tôi có thử uống Valium thì thấy đỡ hẳn nên chắc là phải đi mua thêm thôi. Tôi nghĩ đấy là do co cơ và sẽ đỡ hơn khi lành lại nhưng không hiểu sao bây giờ tự nhiên lại đau thế này.
Có vẻ gel Arnica đúng là có tác dụng làm tan máu bầm và giảm sưng thật. Hoặc cũng có thể là tự đỡ cũng nên. Cũng chẳng biết được nhưng bây giờ tôi vẫn đang bôi 3 lần một ngày thì thấy có vẻ dịu đi. Hi vọng khoảng một tuần nữa là cổ và mặt có thể hết bầm và bình thường trở lại để còn đi ra ngoài nữa.
Bây giờ tôi vẫn chưa được vận động mạnh ví dụ như tập thể dục vì sẽ làm tăng huyết áp. Không biết là phải hạn chế trong bao lâu nữa, lần hẹn tới (khoảng hơn 1 tuần nữa) tôi sẽ hỏi bác sĩ xem sao.

Ảnh chụp ngày 15

Đây là ảnh chụp trước khi căng da mặt và ảnh hiện tại. Tất nhiên tôi vẫn chưa lành lại hoàn toàn nhưng rõ ràng là đã có sự thay đổi khá lớn và cho đến giờ tôi đã rất vui rồi. Khi nào hết hẳn sưng và bầm tím hoặc ít nhất là không còn nhìn thấy rõ nữa thì tôi sẽ đăng ảnh chụp toàn mặt Trước và Sau để mọi người nhìn được rõ hơn sự khác biệt nhé.

17 ngày sau phẫu thuật: Trông “bình thường” hơn rồi

Cuối tuần vừa rồi tôi có đi cùng chồng ra ngoài mua ít đồ. Thi thoảng được ra ngoài đúng là thích thật nhưng tôi vẫn thấy lo lo vì vẫn còn sưng ở mặt bên phải (đường viền hàm dưới và cằm), bầm tím trên cổ với tai trái nên cứ sợ gặp người quen rồi bị họ nhận ra. Cũng may, mặc dù hôm đấy là chủ nhật nhưng mà không gặp phải ai quen cả. Mong là đến cuối tuần sau tôi có thể tự tin bước ra ngoài mà không cần lo lắng như thế nữa. Con trai và chồng tôi đều bảo là tôi bắt đầu trông “bình thường” hơn so với tuần trước rồi. Trước mọi người vẫn quen nhìn thấy mặt tôi nhăn nheo, chảy xệ rồi bây giờ đột ngột trẻ ra nên chắc phải từ từ mới quen được. Dù chưa lành hẳn nhưng tôi đang rất hài lòng với khuôn mặt hiện tại và chỉ mong sao nhanh nhanh đến ngày hoàn thiện, khéo lúc ấy phải trẻ ra 10 tuổi hoặc hơn ấy chứ nhỉ.
Lưu ý cho mọi người này:
Sáng nay tôi tự dắt chó ra ngoài đi dạo lần đầu tiên kể từ sau khi phẫu thuật (mấy lần trước toàn đi với chồng) và mặc dù đi từ rất sớm nhưng trời đã khá nóng rồi, còn ẩm nữa chứ. Tôi có đi hơi xa nên lúc quay lại về nhà thì thấy người đổ đầy mồ hôi và rất mệt. Ngồi xuống ghế mà cảm tưởng không thở nổi vì mệt mỏi và quá nóng. Tôi cứ nghĩ được 2 tuần sau phẫu thuật thì người đã khỏe hơn rồi nhưng mà có vẻ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Trong một đến hai tuần tới chắc phải đi bộ ít lại rồi tăng dần lên sau. Bây giờ tôi có thể làm một vài việc nhẹ nhàng trong nhà nhưng vẫn chỉ làm từ từ thôi và thi thoảng mệt quá lại phải ngồi nghỉ.
Thật sự ban đầu tôi không hề biết phải mất nhiều thời gian thế để cơ thể hồi phục sau căng da mặt. Nếu bạn cũng phẫu thuật thì đừng vội trở lại các thói quen bình thường của mình nhé. Trong thời gian đầu, kể cả khi bạn cảm thấy mình đã khỏe lại rồi nhưng thật ra là vẫn chưa đâu nên hãy chú ý nghỉ ngơi nhé. Mà chúng ta còn lớn tuổi rồi nữa nên tốc độ phục hồi của cơ thể cũng bị chậm hơn so với mấy người trẻ tuổi nữa.

Ngày 18 sau phẫu thuật

Vì chẳng có thay đổi gì nhiều trong mấy hôm gần đây nên tôi thấy không cần thiết ngày nào cũng phải lên cập nhật tình hình nhưng sáng nay tôi quyết định bắt đầu trang điểm, làm tóc và tự ra ngoài đi mua sắm. Đến bây giờ thì mỗi khi đi ra ngoài vẫn là một vấn đề lớn vì tôi cứ lo là sẽ gặp người quen rồi lại lo lớp trang điểm bị trôi đi và để lộ ra các vết mổ và vết bầm tím bên dưới cằm. Nhưng mà tôi muốn tự đi mua một số thứ nên vẫn quyết tâm ra ngoài. Tôi thấy khá ổn và cũng chẳng có ai chú ý cả. Tôi vừa thử thoa một ít dầu dừa lên những vùng da khô, sưng và bầm tím trên mặt sau khi gel Arnica khô xem sao. À còn bôi lên cả chỗ vết mổ đóng vảy cứng dưới cằm nữa. Rồi sau đó tiếp tục bôi kem dưỡng ẩm mà thường ngày tôi vẫn hay dùng. Hình như da có ẩm mịn hơn thì phải, mấy chỗ da khô cũng không còn bong tróc kinh dị như trước nữa.
Nếu các bạn cũng đang ở giai đoạn đầu của quá trình hồi phục như tôi thì cũng cứ kiên nhẫn, đừng nản lòng nhé. Cứ chăm sóc tốt cho bản thân và nghỉ ngơi đầy đủ là sẽ sớm lành lại thôi.

Ảnh chụp toàn khuôn mặt ngày 22

Hôm nay tôi vừa đi mua được một ít đồ makeup khá là ưng ý nên thử luôn và chụp ảnh toàn mặt cho mọi người như đã hứa đây. Ảnh đầu tiên là chụp trước lúc phẫu thuật còn ba ảnh sau là tôi mới chụp ngày hôm nay. Mặt bên phải vẫn còn sưng và vẫn còn vài chỗ bầm tím nữa nhưng tôi có thể thấy sự khác biệt khá rõ rồi. Trong tấm ảnh chụp trước đây tôi không có trang điểm nên so sánh không được chuẩn lắm nhưng tôi chẳng tìm thấy tấm nào khác nữa cả.

23 ngày sau phẫu thuật

Sáng nay tôi đã đến nhà thờ lần đầu tiên kể từ sau khi phẫu thuật. Thật sự phải đắn đo rồi lấy hết can đảm mới quyết định đi được đấy mọi người ạ. Trước khi đi tôi có trang điểm với làm tóc khác đi một chút so với bình thường để đề phòng có ai phát hiện ra thì còn có lí do giải thích. Nhưng chồng tôi bảo mặt tôi đã gần như không còn sưng, mấy vết bầm cũng được che đi bên dưới tóc và lớp trang điểm.

25 ngày sau căng da mặt

Tôi rất vui vì nhận được những lời khen và động viên của mọi người. Đó thật sự là nguồn động lực lớn để tôi và những người khác có thể vượt qua hành trình dài này. Khoảng thời gian từ sau khi phẫu thuật cho đến lúc có kết quả hoàn thiện đúng là dài thật nhưng khi biết có những người cùng đồng hành với mình thì cũng thấy vui hơn nhiều.
Tôi cảm thấy ngày hôm nay có sự tiến triển khá lớn. Cũng không chắc là do đâu nhưng tôi thấy người khỏe khoắn và “nhiều năng lượng” hơn hẳn mấy hôm trước. Sau khi làm vài việc nhà rồi còn uống cả nửa viên Valium để giảm cảm giác đau, cứng ở cổ và cằm mà tôi vẫn thấy rất tỉnh táo. Hiện tượng đau cứng này thường nặng hơn vào buổi sáng nhưng hôm nay chỉ cần uống nửa viên là tôi có thể cử động đầu được rồi. Mong là sẽ sớm khỏe hẳn để không cần dùng đến thuốc giảm đau nữa. Tôi vẫn còn hơi sưng ở mặt bên phải nhưng có thể cảm nhận thấy là mỗi ngày lại giảm đi một chút. Các vết bầm tím ở đằng trước tai cũng thế, mặc dù vẫn còn nhưng đang mờ dần rồi. Còn tất cả các vết bầm khác hầu như đã không còn nữa.
Hôm qua tôi lại đến bệnh viện để tái khám lần nữa. Bác sĩ cắt nốt các mũi khâu còn chưa tiêu ở đằng sau tai nên vảy ở vết mổ bong và rụng ra. Hôm qua tôi cũng đến spa để trị liệu bằng ánh sáng BBL lần hai luôn để xử lý mấy đốm nâu trên mặt (lần đầu tiên là trước khi phẫu thuật). Vì thế nên đêm qua mặt tôi có hơi đau nhưng cũng không có gì đáng ngại cả, lần trị liệu trước cũng bị như vậy. Hôm qua bác sĩ có bảo với tôi là có thể bắt đầu các bài tập (ví dụ như Yoga nhưng không được cúi đầu xuống) và vận động tích cực hơn nhưng vẫn phải chú ý, để đến lần tái khám tiếp theo (2 tuần sau), bác sĩ sẽ lại kiểm tra và xem tôi đã có thể vận động như bình thường được hay chưa. Như vậy là quá trình hồi phục sắp kết thúc rồi và chẳng bao nữa là tôi sẽ có khuôn mặt trẻ trung thực sự rồi. Tuần sau tôi sẽ đăng thêm ảnh nhé. Cuối tuần sau tôi được mời đến tham dự một bữa tiệc và rất vui vì đến lúc đó có thể tự tin ra ngoài mà không còn thấy ngại ngùng, tự ti nữa.

27 ngày sau phẫu thuật

Trưa hôm nay tôi có hẹn đi ăn với hai người bạn thân. Tôi ở nhà nhiều đến phát chán rồi nên được hẹn gặp mặt bạn bè tôi vui lắm. Sau khi trang điểm làm tóc thì tôi thấy mình rất ổn. Tuy nhiên, lúc ngồi ăn và nói chuyện thì lại cảm thấy không được thoải mái lắm vì cứ có cảm giác là bạn tôi nhìn thấy mấy vết sẹo rồi phát hiện ra cổ và quanh hàm tôi căng hơn trước. Nhưng mà cả hai đều không hỏi gì cả và cũng có vẻ chẳng để ý thấy gì bất thường hết mà chỉ bảo dạo này nhìn tôi trông tươi tắn hơn thôi. Khổ thật, cứ tự mình tưởng tượng ra rồi lo lắng quá. Có lẽ người khác không để ý nhiều đến mình như chúng ta vẫn nghĩ đâu nhỉ. Lúc phẫu thuật xong rồi đi gặp người quen mọi người có cảm thấy giống tôi không?
Có một điều nữa tôi mới phát hiện ra là kể từ lúc phẫu thuật đến giờ tôi rất hay soi mặt và cổ của người khác. Hôm nay cũng thế. Sau khi “xăm soi” một hồi thì tôi bắt đầu nghĩ bạn tôi cũng nên đi căng da mặt/căng da cổ. Dù bạn tôi kém tôi tới tận 6 tuổi nhưng lại trông già hơn cả tôi, kể cả lúc trước khi tôi căng da mặt là đã già hơn rồi ấy chứ không phải bây giờ đâu. Tất nhiên, tôi chỉ nghĩ trong đầu thế thôi chứ chẳng nói ra. Mỗi người có quan điểm riêng mà, chắc gì người ta đã muốn phẫu thuật đâu.
2 bình luận
BoDana91

BoDana91 - Không chỉ có mình chị nghĩ thế đâu. Lúc phẫu thuật xong ai cũng có cảm giác là người khác đang soi mình và phát hiện ra có sự thay đổi nhưng thật ra là chẳng ai để ý đâu. Em cũng vừa mới căng da mặt được 2 tuần và có cảm giác giống như chị nhưng tại vì mặt với cổ mình vẫn còn căng, chưa quen nên mới cảm thấy thế thôi. Còn người khác thì làm sao mà nhận ra cái đấy được, trừ khi bị sưng nặng quá thôi.

Thích Trả lời 2 năm trước
tusso18

tusso18 - Chào bạn, tôi có theo dõi bài review của bạn và tôi cũng mới phẫu thuật căng da mặt/căng da cổ, nâng chân mày nội soi, cắt mí dưới và tái tạo bề mặt da bằng laser 11 ngày trước. Trước tôi cứ nghĩ cổ là nhanh lành nhất cơ nhưng mà không phải. Tôi cũng giống bạn, cũng không muốn để người quen biết mình phẫu thuật thẩm mỹ mà chỉ gia đình biết thôi. Hôm qua tôi thấy khó chịu kinh khủng, cảm tưởng như sắp chết ấy. Cổ căng và sưng khủng khiếp, cứ như là có sợi dây thừng siết quanh mà càng lúc càng siết chặt ấy. Tôi còn cảm giác đường hô hấp bị chặn xong mắt thì như muốn lồi ra ngoài nên phải gọi ngay cho bác sĩ thì được hướng dẫn uống hai viên giảm đau. Mới đây tôi còn dùng steroid đợt hai nữa. Mặc dù khả năng chịu đau của tôi cũng khá cao và từng phẫu thuật vài lần rồi nhưng chưa bao giờ tôi thấy kinh khủng như thế cả. Bác sĩ bảo là cũng có một số người bị như thế và sau khi đỡ sưng thì sẽ không còn gặp hiện tượng này nữa. Trước có thấy bạn bảo cổ bị căng nhưng không biết có đến nỗi như tôi không? Tôi cứ lo là cổ bị kéo căng quá ấy.

Thích Trả lời 2 năm trước

30 ngày sau phẫu thuật

Tối qua hai vợ chồng tôi đi ăn tối với mấy người đồng nghiệp của chồng tôi. Mọi người đều khen tôi còn trẻ và lúc tôi bảo đã nghỉ hưu thì ai cũng ngạc nhiên lắm. Vui ghê ấy.
Hôm nay là gần được 1 tháng sau phẫu thuật và vẫn còn hơi sưng ở mặt bên phải, vết bầm ở đằng trước tai nhưng chỗ bị đỏ ở hai bên cổ cũng đang mờ dần, chỉ cần đánh tí kem nền lên là che được hết rồi. Tôi có cảm giác sẽ còn bị sưng và căng ở cổ/cằm thêm một thời gian nữa mới hết được nhưng không sao, hiện giờ tôi đã thấy vui lắm rồi.
Những ai còn đang mới bắt đầu hồi phục và không được suôn sẻ cho lắm thì hãy cứ kiên trì lên nhé, tất cả đều sẽ ổn hơn thôi. Kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ rất xứng đáng mà.

1 tháng

Đến giờ thì vẫn còn bị sưng dọc theo hàm dưới ở bên phải nhưng mà chỉ khi cười thì mới nhìn thấy rõ thôi, ở chỗ cằm cũng có vết lõm nhỏ nhưng nếu chỉ nhìn thoáng qua thì không nhận ra được. Vết bầm tím ở đằng trước tai vẫn đang mờ dần nhưng rất là chậm. Hai bên cổ cũng vẫn còn hơi đỏ, nhưng có thể dễ dàng che đi bằng kem nền với phấn phủ rồi. Tất nhiên, cổ, quanh hàm dưới và dưới cằm thì vẫn còn căng nhưng cũng đỡ hơn trước rồi. Chắc phải một thời gian nữa mới trở lại bình thường được. Nếu hôm nào tôi lỡ vận động mạnh thì sẽ thấy căng hơn và thường thì buổi sáng cũng căng, cứng hơn so với buổi chiều, tối. Khó hiểu thật, đáng nhẽ sau một đêm thư giãn thả lỏng thì sáng ra phải đỡ căng hơn mới phải.
Các thói quen bây giờ của tôi trở lại gần như bình thường rồi ngoại trừ không tập thể dục nhiều và vẫn chưa nâng được vật nặng. Thứ Hai này tôi sẽ đến tái khám, lúc đấy bác sĩ sẽ kiểm tra xem tôi đã có thể vận động lại như bình thường hoàn toàn được hay chưa. Chắc là được thôi, miễn là cẩn thận khi bê vác và cúi đầu là được.

Hai tháng

Thực sự trang web này rất có ích đối với tôi. Nếu không có những chia sẻ của mọi người đi trước thì quá trình hồi phục của tôi cũng chẳng được thuận lợi suôn sẻ như thế. Đó cũng là lí do mà tôi muốn viết bài review này để cùng chia sẻ với những người còn bỡ ngỡ giống như tôi hồi trước.
Bây giờ tôi sắp kết thúc liệu trình điều trị bằng ánh sáng BBL để trị nốt mấy đốm nâu trên mặt rồi. Bực thật, trị mãi mà không hết. Hi vọng còn một buổi điều trị nữa là xong nhưng mà bên spa nói là nếu vẫn chưa hết thì tôi có thể quay lại sau hai tuần để điều trị thêm miễn phí.
Chỗ quanh hàm bên phải vẫn còn hơi sưng, mặc dù có đỡ hơn một chút nhưng chắc chắn vẫn phồng hơn bên trái. Ở bên trái thì vẫn còn vết bầm cứng đầu ở đằng trước tai. Vết bầm cũng đã giảm đi rồi nhưng chắc phải còn lâu nữa mới hết hẳn được. Hi vọng bên phải chỉ là do sưng thôi chứ không phải da chảy xệ, tôi sợ phải phẫu thuật sửa lại lắm. Bác sĩ bảo là khuôn mặt ai cũng bị hơi lệch giữa hai bên nhưng còn mặt tôi hiện tại thì lệch rõ luôn ấy mà tôi thì không muốn bị thế này vĩnh viễn đâu. Hai tháng rồi mà vẫn còn sưng và bầm tím như thế này thì có hơi lạ nên tháng sau khi đến gặp bác sĩ tôi phải hỏi xem có vấn đề gì bất thường hay không. Tuy vậy nhưng cho đến thời điểm hiện tại thì tôi vẫn rất hài lòng vì khi soi gương không còn thấy chỗ chảy xệ ở hàm dưới nữa.

3 tháng sau

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì những lời động viên chia sẻ.
Bây giờ là 3 tháng sau ca phẫu thuật căng da mặt và tôi có đăng lên một tấm ảnh vừa mới chụp xong. Tôi vừa phát hiện ra chỗ "sưng" ở má bên phải hình như không phải sưng mà là mỡ sau khi cấy mỡ tự thân. Đôi khi mỡ sau khi được cấy vào vị trí mới sẽ mất nhiều thời gian để được hấp thu và ổn định hơn bình thường, có lẽ vì thế nên mới khiến cho má tôi bị phình lên như vậy. Mỗi khi cười má phải đều phình to hơn hẳn so với má trái nên hai bên mặt trông không cân đối gì cả. Hi vọng là sẽ sớm hết và hai bên sẽ đều nhau hơn. Đằng trước tai trái thì vẫn còn hơi bầm. Tôi thấy nhiều người bảo là có thể phải mất đến một năm mới về bình thường được, ban đầu tôi không tin là lâu như thế đâu nhưng bây giờ thì thấy có vẻ đúng là thế thật. Nhưng cũng không sao vì chẳng có ai để ý cả.

4 tháng sau

Chào mọi người, bây giờ là 4 tháng sau phẫu thuật và tôi vẫn đang rất hài lòng với kết quả hiện tại. Tuy nhiên má phải vẫn đang phình hơn đáng kể so với má trái. Tôi đã thử mát xa bên phải để xem mỡ thừa có tan bớt đi và được hấp thu nhanh hơn không (tôi có đọc được ở đâu đấy khuyên làm thế sau khi cấy mỡ tự thân) nhưng cho đến nay vẫn không thấy cải thiện gì. Có thể phải mất thêm một thời gian nữa mặt mới hoàn thiện được nhưng tôi nghĩ là má phải sẽ không tự hết phồng được đâu mà phải có cách nào can thiệp mới được. Ngoài vấn đề này ra thì tất cả đều ổn cả.
Tôi hy vọng tất cả những ai căng da mặt như tôi cũng đều đang hồi phục tốt. Nếu có gì thay đổi tôi sẽ lại lên cập nhật thêm sau nhé. Cảm ơn tất cả mọi người.

Bác sĩ tư vấn thẩm mỹ suckhoe123

5 out of 5 stars Đánh giá tổng thể
5 out of 5 stars Trả lời các câu hỏi
5 out of 5 stars Chăm sóc sau và theo dõi
5 out of 5 stars Thời gian dành cho bạn
5 out of 5 stars Điện thoại hoặc email phản hồi
5 out of 5 stars Nhân viên chuyên nghiệp và lịch sự
5 out of 5 stars Quá trình thanh toán
5 out of 5 stars Thời gian chờ
Today's birthdays
19 years old
19 years old
Upcoming birthdays
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây